Nguyễn Bắc Tên thật Kiều đ́nh Thanh - Quê quán Tam Quan, Quảng Nam. Lănh tụ Mặt Trận Nhân Dân Liên Minh Phục Quốc, bị bắt ngày 23.12.1983. Án tử h́nh. Xử bắn ngày 16.12.1985 tại Đà Nẵng. Những người đồng chí của ông c̣n nhớ được trọn vẹn duy nhất một bài thơ trước ngày ông bị đem đi xử bắn.
Bước Chậm Qua Đời Người đă thế ta c̣n chi tiếc nữa, T́nh c̣n chi mà ta phải điên cuồng. Ta giận ta không thể lấy lại hồn, Không thể chuộc lại t́nh đă hiến. Không thể bỉ khinh người ta ca tụng, Không thể bôi nhọ chính mặt ta hôn. T́nh ta đẹp nên suốt đời quư báu,
Vơ Đại Tôn Trong lúc chờ Mùa Xuân Dân Tộc Vĩnh cửu đến cùng Núi Sông. Xin cho một sợi nắng hồng Sưởi ấm con tôi ngồi bên băi rác. Bụng đói tay run, mắt nh́n ngơ ngác T́m chút ǵ ăn trong đống hôi nồng. Lũ chuột vây quanh, gịi bọ chạy rông
Một người quen trên ảo Anh, một người quen trên “ảo” Đọc thơ tôi anh … lảo đảo té nhào (!?) Đọc kỹ lắm, lâu lâu c̣n thủ thỉ C̣n chọn bài để phổ nhạc thơ tôi Hai chúng tôi chưa từng gặp mặt Rất lạnh lùng tôi chẳng nghĩ tới anh Tôi cho rằng anh: một ông lăo già khằn Ngồi rỗi rảnh đọc thơ rồi làm nhạc
TIỂU SỬ: Thi sĩ Nhất Tuấn tên thật là Phạm Hậu. Sinh trưởng tại Quần Phương Hạ, Hải Hậu, Nam Định. Quê ngoại quê nội ở Ninh B́nh. Di cư vào Nam năm 1954. Trước 1975: quân nhân: - 1953: Gia nhập trường Vơ Bị địa phương Nam Định - Khóa Hạ Sĩ Quan. - 1955: Gia nhập trường Vơ Bị Quốc Gia Dalat, Khóa XII
LỜI NGUYỆN ĐÊM GIÁNG SINH CỦA NGƯỜI NGOẠI ĐẠO Chúa ơi, ngày Chúa Giáng Sinh Là ngày thánh hóa của t́nh yêu thương Giục người thế giới bốn phương Ăn năn, sám hối, hiền lương sửa ḿnh Mở ḷng nhân ái, công minh Để cùng vui sống ḥa b́nh với nhau Đem t́nh nhân loại nhiệm màu
Tiếng Tơ Nhạc: Mai Đằng; Thơ: TTL Hoà âm: Trịnh Hoài Nhơn Tŕnh bày: Lại Khánh http://motgocpho.com/audio/ttl/Tieng-To.mp3
Hiện tượng tâng bốc thơ của giới chức Việt Nam 2012-08-25 Trong nhiều năm qua nền văn học Việt Nam không xuất hiện một tập thơ xuất sắc nào, có lẽ đó là lư do để người ta chú ư đến một tác giả khi tác phẩm của ông hay bà ta gây sự chú ư của dư luận qua một số bài viết ồn ào, vượt quá sự chừng mực của một bài phê b́nh văn học. GSTS Hoàng Quang Thuận và b́a hai tập thơ “Thi Vân Yên Tử” và "Hoa Lư thi tập".
Xưa em cởi áo tặng người Dối cha dối mẹ gió trời thổi bay Sợi dài sợi vắn tóc mai Lỡ câu thề hẹn đắng cay ngậm ngùi Chỉ ngần ấy
NGỒI XUỐNG ĐÂY Ngồi xuống đây tao đút mầy lần cuối Để mai nầy biết có gặp nữa không Nợ trần gian nợ cơm áo chất chồng Tao bương chải đời long đong vô định Ngồi xuống đây giữa tâm t́nh người lính Đừng nghĩ ǵ những toan tính thế gian Tao với mầy từng vượt những gian nan
Một bài thơ không tựa, đọc thật thấm thía Tự do như muối Hạnh phúc như đường Khi c̣n đang ăn đủ miếng ngọt miếng ngon Khó thấy giá trị của hạt đường hạt muối tôi sống ở miền nam nh́n ḍng đời trôi nổi nở lại tàn bao nhiêu mùa hoa
Đường một chiều Tôi về đây mấy hôm rồi Quê hương tôi đă xa mười mấy năm Nh́n lên vẫn thấy vầng trăng Theo tôi măi tự thành Thăng Long vào Sài G̣n hoa lệ hôm nào Hôm nay chỉ thấy lệ rào rạt rơi Lang thang ngơ ngác những người
Bài thơ "MNPKMN" của một tác giả hiện đang sống tại Việt Nam đă viết lên những ḍng thơ cay đắng này...Xin cảm ơn tác giả!. Chào một ngày đất nước tự tiêu vong Cội rễ văn hiến 4000 năm trốc gốc Tuổi teen gối đầu giường Lư An, Ngô Vũ Sâm, Trương Nghệ Mưu (*) lạ hoắc Panô giăng khắp nơi h́nh ảnh Chương Tử Di, Củng Lợi phơi phới toét miệng cười Chào một ngày phát triển giống đười ươi Đi trên xă tắc thấy người thua xa khỉ
Cô Phụ Ngâm Nỗi niềm tâm sự biết trao ai Gởi ít vần thơ giải dạ hoài Non Nuớc điêu tàn trong huyết hận ...
MÀU TÍM NGÀY XƯA Tôi yêu hoa màu tím Nên hay mơ thầm kín Lời hát nào vang vọng Làm nhức nhối con tim. Từ thuở nào xa lắm B́nh mực tím đầu đời Vẫn in trong trí nhớ
SINH-NHẬT EM, MÙA NOEL (Cho Em đă nằm xuống) Trời se lạnh và bầu trời trở xám Thoáng mưa phùn như mưa của Huế xưa Trong không khí có chút ǵ gợi nhớ Năm gần tàn, hay xuân sắp về qua Mùa Noel đă bao lần rồi nhỉ
TRÁI CẤM Từ buổi hồng hoang đầy phấn bụi Địa đàng c̣n trái cấm trên cây Người trai nguyên tổ - Adam – hái V́ thắm men t́nh hương tóc mây Cám dỗ bắt ta thèm trái cấm Như thèm đời có những cơn say
CHÂN LƯ Thuở xưa ... Ngày xưa ... Bác học Bruno Bước lên giàn hỏa thiêu Hồn nhiên như dạo phố. Quay mặt nói với lũ người cuồng nộ, Quả đất vẫn tṛn, sau trước niềm tin Dù thân này – cát bụi tro than.
Nghe định nghĩa vợ phàn nàn Thế th́ thiếp định nghĩa chàng sao đây Chồng là can rượu nếp đầy Nhậu về quên đậy, mùi bay khắp nhà Chồng là cái máy mát-xa Chồng là tổ ấm, chồng là nắng xuân Chồng là nghệ sỹ nhân dân Chồng là một nửa những phần buồn vui Chồng là bợm nhậu, bạn đời Chồng là thần tượng một đời thanh xuân
Nguyên Thạch (danlambao) Sáng ra biển Nghe lời mẹ hát Sóng trùng khơi dào dạt tiếng buồn Mây đong đưa, đôi mắt mẹ sầu tuôn Con nước đục lạc nguồn trôi măi
Quê Hương 1- Quê hương nào phải của riêng ai Đất nẻ sanh ra bọn độc tài Bán nước buôn dân gieo hậu họa Tham quyền cố vị cản tương lai Lưỡi lê rỉ sét không quăng bỏ Giáo mác lên meo vẫn bắt xài Mầm bệnh ung thư cho xứ sở
There are currently 1 users browsing this forum. (0 members & 1 guests)
Use this control to limit the display of threads to those newer than the specified time frame.
Allows you to choose the data by which the thread list will be sorted.
Order threads in...
Note: when sorting by date, 'descending order' will show the newest results first.
Forum Rules