Page 2 of 5 FirstFirst 12345 LastLast
Results 8 to 14 of 32

Thread: Thâm cung bí sử của Đảng CSVN

  1. #8

    Thâm cung bí sử của Đảng CSVN

    Thâm cung bí sử của Đảng CSVN
    Chuyện t́nh của nguyên Bộ trưởng Nguyễn Cơ Thạch
    Bộ trưởng Nguyễn Cơ Thạch và phu nhân Phan Thị Phúc




    TPCN - Một biệt thự hai tầng nhỏ nằm nép ḿnh dưới những tán cây cổ thụ. Một phố cũ đẹp yên tĩnh ở Hà Nội. Chị Phúc, vợ cố Bộ trưởng Ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch đưa tôi vào pḥng khách của hai nhà ngoại giao.

    Trước khi đến thăm chị, tôi h́nh dung một pḥng khách sang trọng với những đồ đạc, nội thất cầu kỳ đắt tiền. Tôi bất ngờ khi được vào một pḥng khách giản dị ấm cúng nhưng rất đẹp.

    Trang trí nổi bật nhất là hai bức tranh sơn dầu vẽ chân dung anh Thạch, chị Phúc của một họa sĩ nghiệp dư. Bức chân dung thật sống động vẽ họ vào tuổi 50, cái tuổi đang chín của các nhà hoạt động chính trị.

    Bộ trưởng Nguyễn Cơ Thạch nh́n tôi cười mỉm với cái nheo mắt hóm hỉnh rất đặc trưng. Chị Phúc đẹp đằm thắm, phúc hậu. Sắc đẹp dịu dàng, điển h́nh của phụ nữ á Đông cùng với vẻ thông minh sắc sảo của nhà ngoại giao làm bức chân dung hấp dẫn lạ thường.

    Quen nhau từ lúc c̣n rất trẻ, tôi và chị Phúc cùng ở đội Thanh niên Hoàng Diệu thời kỳ đầu khởi nghĩa. Nhưng rồi do hoàn cảnh, mỗi người một lĩnh vực công tác, rất bận nên cũng ít gặp nhau.

    - T́nh h́nh sức khỏe Nguyệt Tú dạo này thế nào? Ḿnh có đọc một số bài báo Tú mới viết.

    - Phúc thấy mấy bài báo ấy thế nào. Ḿnh định viết chuyện t́nh của Phúc với anh Thạch.

    Chị Phúc lúng túng:

    - Chuyện vợ chồng chúng ḿnh cũng như các bạn khác thôi.

    Nụ cười thật đẹp của người phụ nữ một thời hoa khôi Hà Nội. Chị mơ màng nhắc lại chuyện ngày xưa:

    - Hồi ấy, ḿnh mới 15 tuổi. Tuy ḿnh sinh ra trong một gia đ́nh quan lại giàu có nhưng sớm được giác ngộ cách mạng nhờ ông chú ruột Phan Tử Nghĩa. Ḿnh làm liên lạc cho chú và tham gia các hoạt động của Mặt trận Việt Minh.

    Chú Phan Tử Nghĩa là Bí thư Đảng xă hội đầu tiên do Bác Hồ cử. Đảng xă hội được thành lập để tập hợp trí thức chống Pháp. Ḿnh gặp anh Thạch lần đầu tiên trong cuộc họp ở nhà chú ḿnh. Hồi ấy, anh Thạch làm Bí thư cho anh Vơ Nguyên Giáp, Bộ trưởng Bộ Nội vụ. Ḿnh 18 tuổi, là Bí thư Phụ nữ cứu quốc Hoàng Diệu khu Hoàn Kiếm.

    - Anh Thạch đẹp trai thế, chắc cậu yêu ngay lần gặp đầu tiên.

    Chị Phúc tủm tỉm cười:

    - Lúc gặp ḿnh, anh ấy vừa ở tù ra trông gầy, xanh chứ không đẹp như sau này đâu. Anh ấy tham gia cách mạng năm 1936, bị Pháp bắt khi mới 17 tuổi. Anh bị kết án 5 năm tù khổ sai ở Sơn La.

    Anh Thạch tốt nghiệp thành chung ở Nam Định nên nói tiếng Pháp rất giỏi. Sau khi anh ra tù, tổ chức đưa về làm Bí thư cho anh Giáp. Câu chuyện của bọn ḿnh lúc đầu thật buồn cười.

    Tổ chức định giới thiệu chị Bắc, bạn thân của ḿnh cho anh Nguyễn Văn Trân (sau này là Bí thư Thành ủy Hà Nội). Chị Bắc nói khi nào Phúc lấy chồng, tôi mới đi lấy chồng.

    Thế là anh Trân giới thiệu anh Thạch cho ḿnh. Lúc đầu gặp ḿnh không ưng lắm v́ anh ấy người Nam Định. Ḿnh có ấn tượng với con trai tỉnh lẻ. Sau nhiều lần gặp gỡ, ḿnh thấy nói chuyện với anh ấy rất hợp. Anh ấy có một trí thông minh đặc biệt.

    Thấy anh ấy bàn với chú ḿnh làm thế nào để tập hợp giới trí thức dưới ngọn cờ cách mạng, ḿnh phục lắm. Anh Thạch lại rất am hiểu về văn thơ, hội họa Pháp.

    Càng ngày ḿnh càng thấy mến anh ấy. Rồi ḿnh yêu anh ấy lúc nào không biết. Cho nên ḿnh nhận lời khi anh ấy đặt vấn đề. Nhưng bố ḿnh không đồng ư.

    Bọn ḿnh phải nhờ đến anh Trần Duy Hưng, thị trưởng Hà Nội và anh Khuất Duy Tiến ở ủy ban hành chính nói giúp nhưng cũng không được. Lúc ấy, bố ḿnh là trưởng ban trật tự ủy ban hành chính Hà Nội.

    - Gay go nhỉ, thế bao giờ các cụ đồng ư?

    Chị Phúc cười cười, thong thả rót nước cho tôi:

    - Th́ cứ từ từ đă nào. Lúc bấy giờ cũng có nhiều người đến đặt vấn đề với ḿnh. Nhưng ḿnh nghĩ rằng chỉ lấy chồng cách mạng th́ mới tiếp tục hoạt động cách mạng được. Nếu lấy ông bác sĩ, ông kỹ sư nào th́ cũng chỉ trở thành bà nội trợ chăm sóc con cái thôi. Nên ḿnh không nhận lời ai. Bố ḿnh lại quan niệm con gái nhà khá giả, có của hồi môn phải gả cho người môn đăng hậu đối. Anh Vơ Nguyên Giáp thuyết phục bố ḿnh cũng không được.

    Đầu năm 1947, gia đ́nh ḿnh sơ tán về thị xă Sơn Tây. Pháp chiếm Hà Nội và đánh ra các vùng lân cận. Nhiều gia đ́nh có con gái lớn lo sợ. Mọi người khuyên cha ḿnh: “Con gái lớn như vậy nên gả chồng cho nó đi, không nhỡ xảy ra chuyện ǵ lại ân hận”.

    Thế là bố ḿnh đành phải đồng ư cho bọn ḿnh tổ chức lễ cưới. Hồi ấy, cán bộ t́m hiểu nhau rất đơn giản, lễ cưới chỉ cần tổ chức một bữa liên hoan và Tổ chức tuyên bố. Nhưng gia đ́nh ḿnh lại muốn tổ chức lễ cưới theo truyền thống có ăn hỏi trầu cau.

    Gia đ́nh anh Thạch ở Nam Định nên anh ấy phải nhờ bác Tôn Đức Thắng làm đại diện nhà trai và kư giấy đăng kư kết hôn thay mặt nhà trai. Lễ cưới của bọn ḿnh được tổ chức năm 1947 rất vui ở ủy ban kháng chiến hành chính Sơn Tây.

    Có cả chị Bích Hà, vợ anh Vơ Nguyên Giáp và anh Khuất Duy Tiến dự. Mọi người ăn kẹo, uống nước, hát những bài ca cách mạng. Cưới buổi sáng, th́ buổi chiều, chú rể và họ nhà trai lên đường làm nhiệm vụ ngay.

    Bố ḿnh lắc đầu: Không hiểu đám cưới kiểu ǵ mà nhanh thế. Vợ chồng chưa ở với nhau ngày nào đă chia tay. Mười ngày sau, anh Thạch mới về đón ḿnh lên Việt Bắc. Tuần trăng mật của chúng ḿnh là ban ngày tránh máy bay, ban đêm luồn rừng, lội suối.

    - Trong thời gian yêu nhau, Phúc cảm thấy hạnh phúc nhất khi nào?

    - Hạnh phúc nhất là hồi mới lấy nhau. Bọn ḿnh có một kỷ niệm khó quên ở thị xă Sơn Tây. Hồi ấy ḿnh làm Bí thư phụ nữ thị xă Sơn Tây. Một buổi tối, anh bạn Quốc Hùng đưa anh Thạch lên gặp ḿnh bằng xe máy. Chẳng may xe ngă xuống hố tăng xê được đào trong các làng chiến đấu.

    Trời tối, xăng đổ ra ướt quần, Quốc Hùng tưởng gẫy chân chảy máu nên lên xe đi về. Chiếu đèn mới biết là xăng chứ không phải máu. Anh Thạch phải mượn xe đạp đi tiếp. Nhưng đến thị xă, ḿnh lại đi xuống cơ sở, không gặp.

    Anh Thạch buồn rầu đi về, vừa đi xe vừa chiếu đèn pin. Ḿnh từ cơ sở quay về thị xă cũng bằng xe đạp nhưng soi đường bằng nén hương. Ḿnh bị đèn pin của anh ấy soi vào mặt, tức lắm nghĩ “Ai dở hơi mà chiếu đèn thẳng vào mặt người ta”. Chợt nghe tiếng gọi: “Phúc đấy à?”.

    Hai đứa gặp nhau mừng quá. Anh ấy ôm chầm lấy ḿnh và hôn. Ḿnh đỏ mặt giằng ra ngay, sợ ai đi qua đường nh́n thấy, mặc dù trời tối. Chuyện của chúng ḿnh c̣n dài lắm. Ḿnh cho Tú mượn mấy quyển sách viết về anh Thạch và quyển Phụ nữ Hoàng Diệu. Trong ấy cũng nhiều tư liệu lắm đấy.

    * * *

    Năm 1947, chị Phúc vào quân đội. Cơ quan anh chị cách nhau mấy chục cây số. Khi có mang chị về Vĩnh Yên sinh con. Anh Thạch làm Chánh văn pḥng quân ủy Trung ương thuộc Bộ tổng tham mưu, đóng ở Tuyên Quang. Suốt thời gian chiến tranh chống Pháp, anh chị sống xa nhau. Mỗi tối, nghe xa xa tiếng vó ngựa, chị lại hy vọng anh về nhưng nhiều khi lại là tiếng vó ngựa của chồng các cô bạn cùng sống.

    Khi có mang con gái đầu Lan Phương, chị Phúc thèm chua và thèm cơm nguội. Cuộc sống của cán bộ trong kháng chiến rất kham khổ. Anh Thạch về thăm chị, qua chợ Chu chỉ đủ tiền mua một cái bánh dầy gị cho vợ. Họ gặp nhau một đêm rồi lại chia tay.

    Khi chị sinh con đầu ḷng, Bác Hồ gửi cho một quả cam và chai mật ong. Anh Thạch đi ngựa từ Tuyên Quang về Vĩnh Yên, Lập Thạch chỉ để mang chai mật ong và quả cam về cho vợ con. Cam vắt nước cho con, mẹ chỉ ăn cái bă.

    Năm 1950, chị Phúc được cử đi học dược sĩ trung cấp. Chị mang con gái về gửi bà nội. Chị địu Lan Phương đi bộ hàng tháng trời từ Việt Bắc về Thanh Hóa. Trong kháng chiến chống Pháp, hai vợ chồng chị Phúc ít khi được gần nhau.

    Chỉ khi ḥa b́nh lập lại, chị Phúc sang Ấn Độ với tư cách là phu nhân của Tổng lănh sự Việt Nam, anh chị mới có được thời gian dài sống bên nhau.

    Lần đầu tiên ra nước ngoài, chị rất bỡ ngỡ. Bài học ngoại giao đầu tiên của hai vợ chồng Tổng lănh sự Việt Nam là tập cầm dao dĩa để ăn theo đúng lễ nghi.

    Một lần, đại sứ Pháp mời anh chị ăn cơm. Họ mang ra món thứ nhất. Không biết dùng dao dĩa, anh Thạch t́m cách “hoăn binh”: “Tôi không ăn đâu”. Đại sứ Pháp ngạc nhiên: “Tôi chỉ có hai món để mời ông thôi”. Thấy anh Thạch không ăn, chị Phúc cũng không ăn. Anh chị quan sát Đại sứ Pháp cầm dao dĩa ăn món thứ nhất rồi vui vẻ dùng món thứ hai.

    Trong kháng chiến, anh chị được phát quân phục giản dị theo mùa: đông, hè. Sang Ấn Độ, anh chị phải chú ư ăn mặc theo lễ nghi ngoại giao: comlê, áo dài, giày da… Những việc tưởng chừng đơn giản nhưng khá vất vả với cán bộ kháng chiến.

    Môi trường ngoại giao thật xa lạ với chị Phúc. Với vốn kiến thức tiếng Pháp và tiếng Anh của cô nữ sinh Hà Nội, chị Phúc cố gắng học hỏi để làm tṛn nhiệm vụ phức tạp của một phu nhân Tổng lănh sự.

    Chị tranh thủ học thêm tiếng Anh cùng anh Thạch. Anh học về chính trị ngoại giao, chị học về giao tiếp. Do có điều kiện tiếp xúc đời thường, chị Phúc biết nhiều từ tiếng Anh thông dụng.

    Trong các buổi chiêu đăi, có lúc anh Thạch phải quay sang hỏi vợ: “Con cá này, con lươn nọ tiếng Anh là ǵ?”. Các nhà ngoại giao xung quanh cười, nói đùa: “Bà ấy là gia sư của ông à?”.

    Chị Phúc thích đọc tiểu thuyết bằng tiếng Anh. Những lúc rỗi răi, chị kể lại cho anh Thạch. T́nh cờ một lần, anh Thạch đă làm cho một Đại sứ Mỹ ngạc nhiên và khâm phục khi biết anh Thạch biết truyện Cuốn theo chiều gió nổi tiếng của Mỹ. Từ trước đến nay, ông ta vẫn nghĩ, người cộng sản không bao giờ đọc các loại sách ấy…

    Thời gian này, chị Phúc đang có mang con trai thứ ba. Vừa có con nhỏ, vừa có mang, chị rất vất vả. Thông cảm với chị, dù rất bận công việc, anh Thạch vẫn dành thời gian làm việc nhà, trông con và chăm sóc vợ.

    Suốt thời gian chiến tranh chống Mỹ, Thứ trưởng ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch tham gia vào các cuộc đàm phán trên mặt trận ngoại giao. Anh có nhiều sáng kiến, chuẩn bị tốt các phương án đấu tranh cho các cuộc họp hai bên và bốn bên khi mở cục diện “đánh và đàm”.

    Các đồng nghiệp gọi anh là “Pêlê” trong hội nghị Paris kéo dài 5 năm. Thời kỳ anh Thạch đi hội nghị Paris 1968 – 1973 cũng là thời kỳ Mỹ ném bom ác liệt Hà Nội.

    Hồi ấy, chị Phúc là chủ nhiệm khoa dược bệnh viện Việt Đức, tuyến cuối cùng nhận các thương binh nặng và nạn nhân của các cuộc ném bom. Chị liên tục được công nhận là chiến sĩ thi đua của bệnh viện Việt Đức.

    Ḥa b́nh, anh chị sinh thêm ba con trai: Phan, Thiết, B́nh Minh. Vừa công tác, chị Phúc vừa lo nuôi dạy các con ở nơi sơ tán. Anh Thạch viết thư cho chị: “Em thay anh làm công việc cả của bố và mẹ giáo dục, động viên các con học tập, rèn luyện để phục vụ đất nước. Anh bận quá, hay đi công tác xa, em giúp anh. Anh làm được việc một phần là v́ em đă lo toan cho anh mọi việc gia đ́nh, con cái, anh an tâm”.

    …Sau chiến tranh chống Mỹ, dù đă ở tuổi 50, chị Phúc lại tiếp tục đi học trường Ngoại giao để chuyển sang một ngành hoàn toàn mới: ngành ngoại giao. Từ đây, Bộ trưởng Nguyễn Cơ Thạch có thêm một đồng nghiệp tin cậy, thân thiết để trao đổi công việc.

    … Trong 40 năm gắn bó với ngành ngoại giao, Bộ trưởng Nguyễn Cơ Thạch là một trong những người có công xây dựng lực lượng cán bộ ngoại giao tài giỏi để chuẩn bị cho sự ḥa nhập Việt Nam với thế giới.

    Trong thời gian khó khăn của ngành ngoại giao, bên cạnh những cộng sự tâm huyết, Bộ trưởng c̣n có sự ủng hộ, trợ giúp của người vợ, người bạn đồng nghiệp. Với những kiến thức ngoại giao chị Phúc học được từ trường Ngoại giao và học trực tiếp từ chồng cùng vốn ngoại ngữ, chị đă góp một phần không nhỏ vào những thành công của chồng.

    Sau khi đi mổ tim bên Pháp về, anh Thạch lại phải vào bệnh viện. Chị Phúc suốt ngày ở cạnh giường bệnh của anh. Biết chắc anh không thể qua khỏi, chị rất đau ḷng. Nhưng để giấu anh, chị luôn phải tươi cười, vui vẻ trước mặt anh.

    Anh Thạch biết rơ bệnh của ḿnh, tưởng chị không biết nên cũng giấu chị. Lúc có chị bên cạnh, anh kể những câu chuyện vui. Trước lúc đi xa, do bệnh nặng, anh Thạch không nói được. Anh chỉ nắm tay chị và hôn nhiều lần lên tay vợ như một lời cảm ơn và vĩnh biệt: “Tất cả những thành công của anh đều có sự đóng góp của em, đều có t́nh yêu của em trong đó”.

    Hà Nội tháng 8 năm 2005

    Nhà văn Nguyệt Tú

    (Rút trong tập “Chuyện t́nh của các chính khách Việt Nam,
    NXB Phụ nữ, 2006)
    Việt Báo (Theo_Tien_Phong

  2. #9

    Thâm cung bí sử của Đảng CSVN

    Thâm cung bí sử của Đảng CSVN
    Kỷ niệm về ngoại trưởng Thạch của một phóng viên Reuters
    Nguyễn Văn Vinh



    "Đối với tôi Ngoại trưởng Nguyễn Cơ Thạch là một trong ba vị lănh đạo để lại ấn tượng mạnh nhất. Ảnh hưởng của ông Thạch với tôi là bản lĩnh khi đương đầu với các vấn đề quốc tế, luôn tự tin, lạc quan, và luôn t́m mọi khe hở dù nhỏ nhất để t́m ra lối đi." - Cựu phóng viên VTV và Reuters Nguyễn Văn Vinh

    LTS: Trong cuộc đời làm báo suốt hơn bốn mươi năm của ḿnh, nhà báo lăo thành Nguyễn Văn Vinh đă gặp gỡ và phỏng vấn nhiều lănh đạo của Việt Nam và nước ngoài. Nhưng có ba người để lại cho ông ấn tượng mạnh nhất, theo ông, là do có thời gian tiếp cận nhiều hơn, cả trong các sự kiện chính thức, lẫn các cuộc tṛ chuyện bên lề.

    Đó là cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng, Đại tướng Vơ Nguyên Giáp và cố Ngoại trưởng Nguyễn Cơ Thạch.

    Tuần Việt Nam xin được tiếp tục cuộc tṛ chuyện với nhà báo Nguyễn Văn Vinh với những kỷ niệm về Ngoại trưởng Nguyễn Cơ Thạch - người mà ông Vinh gặp lần đầu tiên tại Đại hội Đảng IV (1976) và cuộc phỏng vấn cuối cùng của ông với ông Thạch là vào năm 1995, nhân sự kiện phần lớn "Hanoi Hilton" (Hỏa Ḷ) bị phá đi để được thay thế bằng Hanoi Tower.

    Khi cựu ngoại trưởng Nguyễn Cơ Thạch mất (1998), ông Vinh đă theo xuống tận Nghĩa trang Mai Dịch, quay riêng một bộ phim tư liệu về lễ tang này, để giữ lại một kỷ niệm về một nhà ngoại giao tài ba, một con người đặc biệt trong một hoàn cảnh đặc biệt của đất nước.

    Ông nói rằng Ngoại trưởng Nguyễn Cơ Thạch là một trong những người ông có cơ hội tiếp xúc nhiều nhất?

    Rất nhiều. Kể từ năm 1979 đến 1989, cứ một năm hai lần các ngoại trưởng của ba nước Đông Dương lại gặp nhau, rồi cấp cao thường niên ba nước Đông Dương, rồi JIM1 va JIM2, tôi đều đi cả. Đó là chưa nói tới cuộc phỏng vấn trong nước, hay các chuyến đi Đông Âu, hay Cấp cao thường niên của ba nước Đông Dương. Đó là chưa kể nhiều cuộc họp báo, hay phỏng vấn trong nước.

    Lần đầu tiên ông tháp tùng ông Nguyễn Cơ Thạch công du nước ngoài là khi nào?

    Đó là lần tôi đi với đoàn của Thủ tướng Phạm Văn Đồng đi thăm Ấn Độ và Sri-Lanka năm 1978. Ông Nguyễn Cơ Thạch lúc đó là Thứ trưởng Ngoại giao. Ấn tượng của tôi về ông trong chuyến đi đó là một người dễ gần, lúc nào cũng tươi cười, và rất quan tâm đến người khác.

    Lần đó, tôi đi giày cao, khi chạy bị trẹo chân. Ông Thạch thấy đi tập tễnh, đă kéo lên ngồi cùng xe ông cho dễ tác nghiệp. Bởi anh biết đấy, xe phóng viên đi cuối cùng trong đoàn xe có hộ tống, tới nơi phải chạy thật nhanh mới kịp ghi h́nh.

    Chuyến đi nước ngoài cùng ông Thạch mà ông cảm thấy ấn tượng nhất?

    Đó là JIM1 vào cuối tháng 7. 1988. Chuyện được đi theo chuyên cơ của ông cũng rất thú vị.

    Thời gian đó, tôi đang giúp cho cô Tiana Thanh Nga làm phim "Từ Hooliwood đến Hà Nội". Trong đó có một cuộc phỏng vấn Ngoại trưởng Nguyễn Cơ Thạch. Sau khi phỏng vấn xong, tôi tranh thủ hỏi ông Thạch là nghe nói Việt Nam cử đoàn đi dự JIM1 tại Indonesia theo sáng kiến Jakarta Cocktail của Ngoại trưởng Indonesia một năm trước đó.

    Ông Thạch nói, như chợt nhớ ra: Ừ nhỉ? Tại sao lại không cho truyền h́nh đi theo nhỉ?

    Ngay chiều hôm đó, Bộ Ngoại giao quyết định cho Đài THVN hai suất.

    Tối hôm đó, tôi về báo với Tổng Giám đốc Phạm Khắc Lăm, và ông Lăm nói: Tôi đi với cậu.

    Thế là sáng hôm sau, tôi lên Bộ Ngoại giao làm thủ tục, để buổi chiều chúng tôi lên chuyên cơ của Liên Xô bay sang Phnompenh luôn.

    Tại sao lại phải transit qua Phnompenh?

    V́ phải đón bốn phái của Campuchia, trước khi qua Viên Chăn đón đoàn Lào, rồi mới bay đến Jakarta. Hồi đó, các đoàn của chúng ta đi nước ngoài đều do Liên Xô lo tất.

    Nhưng ngạc nhiên nhất là tới sân bay Jakarta. Phóng viên Indonesia, phóng viên các nước ASEAN khác và phóng viên quốc tế đă tập trung ở đó rất đông. Máy ảnh, máy quay, rồi máy ghi âm lăm lăm chờ Ngoại trưởng Việt Nam xuống.

    Lúc đó, tôi mới nhận thấy sự linh hoạt của ông Thạch. Thay v́ sẽ tổ chức họp báo bên lề JIM1, như kế hoạch ban đầu, ông quyết định trả lời báo chí ngay tại pḥng khách ở sân bay. Ông biết làm như vậy sẽ tạo được dư luận tích cực và kịp thời.

    Tôi c̣n nhớ phóng viên chen chúc ṿng trong ṿng ngoài ở pḥng khách, và tôi phải len măi mới chui được vào trong để quay cuộc họp báo đó.

    Ông nhận xét ǵ về cách tiếp xúc với báo chí, nhất là báo chí nước ngoài, của Ngoại trưởng Thạch?

    Ông là người lúc nào cũng sẵn sàng trả lời phỏng vấn báo chí, một nhà ngoại giao không bao giờ ngại phóng viên.

    Tôi dự nhiều cuộc họp báo của ông, và thấy ông là người tự tin, có uy, và lại rất hài hước. Câu trả lời của ông luôn đầy đủ và mạch lạc về nội dung, và rơ ràng về thông điệp.

    Trong câu chuyện của ḿnh, ông luôn biết cách thuyết phục người nghe, với cách nói hài hước, hấp dẫn. Đặc biệt, ông có biệt tài thu hút sự chú ư của phóng viên vào những điều ông muốn nói.

    Chẳng hạn, không ít lần ông bắt đầu câu trả lời bằng câu hỏi. Ông hỏi lại: Vậy bạn nghĩ như thế nào về điều đó?

    Tất cả cùng cười.


    Ông Nguyễn Văn Vinh (b́a trái) trong chuyến công du Ấn Độ và Sri-Lanka của Thủ tướng Phạm Văn Đồng và Ngoại trưởng Nguyễn Cơ Thạch

    Đó là cách không ít quan chức sử dụng để tránh những câu hỏi nhạy cảm?

    Đó là người khác chứ không phải ông Thạch, bởi ông không phải người thích né tránh. Ông chờ người hỏi xem có nói ǵ không, ông mới bắt đầu trả lời. Đó là cách ông khiến mọi người chú ư vào câu trả lời của ông hơn, và cách tiếp nhận nó cũng nhẹ nhàng hơn.

    Ấn tượng của ông về ông Thạch với tư cách một nhà ngoại giao?

    Ông Thạch ở vào thời kỳ ngoại giao khó khăn nhất, có rất nhiều bài toán cùng được đặt ra một lúc.

    Tất nhiên, chúng ta hay nói tới trí tuệ tập thể, nhưng nếu không có người có khả năng thể hiện ra một cách vừa thẳng thắn, vừa khéo léo, th́ trí tuệ đó cũng không phát huy được hiệu quả mong muốn. Ông Thạch đă thể hiện xuất sắc vai tṛ đó, khiến cho quá tŕnh xây dựng ḷng tin giữa Việt Nam với Đông Nam Á, rồi Việt Nam với Mỹ, chẳng hạn, tiến triển rất tốt, và xu thế đối thoại đă dần lấn át sự đối đầu.

    Chắc anh c̣n nhớ từ khoảng từ 1984 đến 1986, ở Việt Nam đă có một làn sóng vượt biển ra đi, như một phong trào. Ngay từ đầu, ông Thạch giải thích là những người này ra đi phần lớn v́ sự mơ hồ với lời hứa về một miền đất hứa, nhưng phương Tây không nghe, bởi họ muốn chính trị hóa vấn đề và nói rằng những người ra đi là v́ chán ghét chế độ cộng sản. Nhưng khi ra đi đông quá, dễ dàng quá, riêng Hồng Công có tới 6-7 trại tị nạn, họ lại nói đây là vấn đề di dân kinh tế.

    Hơn nữa, nước Anh đă thỏa thuận với chính phủ Trung Quốc là sẽ trao trả Hồng Kông vào năm 1997, và v́ thế việc phải đóng cửa các trại tị nạn là một nhu cầu bức thiết với họ.

    Và, lúc đó, ngoài vấn đề Campuchia, Việt Nam lại phải đối mặt với vấn đề thuyền nhân. Đặc biệt là ở Hồng Kông và một số nước Đông Nam Á. Giải quyết dứt điểm vấn đề đó cùng với cam kết về lộ tŕnh rút quân khỏi Campuchia mới dẫn đến sáng kiến "Jakarta Cocktail".

    Bộ Ngoại giao Việt Nam, và cá nhân Bộ trưởng Thạch, rất chủ động trong vấn đề này. Tôi đă dự hầu như tất cả các cuộc họp mà ông Thạch chủ tŕ, từ 1987 đến 1989, cũng như các cuộc họp báo, nói rơ rằng Việt Nam sẵn sàng tiếp nhận người trở về. Năm 1989, Việt Nam đă thỏa thuận với Cao ủy Liên Hợp Quốc về người tị nạn (HCR) là đưa hết thuyền nhân từ các trại tị nạn về.

    Tại sao vậy? Thuyền nhân sợ bị trả thù khi trở lại Việt Nam?

    C̣n một lư do nữa là chứng tỏ cho bên ngoài biết rằng Việt Nam không hề có chủ trương đuổi người ra đi. Chắc anh c̣n nhớ làn sóng ra đi năm 1978, đă bị một nước khác xuyên tạc về mục đích, mặc dù họ đâu có vô can trong việc này.

    Cuối 89' đầu 90', tôi đi sang Hồng Công làm bộ phim "Giă từ ảo ảnh", để phản ánh thực tế cái trại ở Hồng Kông, và vận động bà con về. HCR mời, và chính ông Thạch đă tác động với bên chức năng để tôi được phép đi. Hồi đó đi nước ngoài làm phim không đơn giản như bây giờ đâu.

    Chính v́ thành công của bộ phim đó, HCR lại đặt hàng Đài THVN làm tiếp bộ phim "Quê hương", nói về những người trở về.

    Trong cả hai bộ phim, chúng tôi có nhấn mạnh tới nguyên nhân sâu xa của chuyện ra đi, tức là cấm vận kinh tế đă khiến một đát nước mới thoát khỏi chiến tranh chưa bao lâu đă bị bần cùng hóa, và nhiều người không chịu được khổ cực đă ra đi.

    Trong "Việt Nam: Thiên lịch sử truyền h́nh", cựu Trợ lư Ngoại trưởng Mỹ Richard Holbrooke có kể rằng, trong cuộc đàm phán vào mùa thu năm 1978 về b́nh thường hóa quan hệ Mỹ - Việt, suốt mấy ngày đầu tiên ông Thạch vẫn khăng khăng yêu cầu phía Mỹ phải viện trợ 3,25 tỷ USD như Tổng thống Nixon đă hứa trong công hàm gửi Thủ tướng Phạm Văn Đồng. Nhưng sang tới ngày tiếp theo, ông Thạch tự nhiên chấp nhận b́nh thường hóa vô điều kiện.

    Holbrooke nhận xét rằng kiểu đàm phán như vậy trái hẳn với kiểu đàm phán của phương Tây, tức là mỗi bên nhượng bộ từng ít một, và, như vậy, mới xây dựng được ḷng tin.

    Theo ông, có phải thất bại đó là một kinh nghiệm tốt cho ông Thạch về sau này không?

    Tôi lại không nghĩ như vậy. Theo những thông tin mà chúng ta đă biết, lúc đó Mỹ đă ngả theo hướng khác rồi. Họ sợ b́nh thường hóa quan hệ với Việt Nam sẽ cản trở quá tŕnh b́nh thường hóa quan hệ với Trung Quốc. Bởi họ muốn chơi con bài Trung Quốc trong việc hạn chế ảnh hưởng của Liên Xô.

    Thứ hai, anh nên nhớ rằng ông Thạch lúc đó mới là thứ trưởng ngoại giao, tức là cấp thừa hành những chỉ đạo từ bên nhà.

    C̣n sau này, lên bộ trưởng, phó thủ tướng và vào Bộ Chính trị, ông Thạch đă trở thành một nhân vật quan trọng trong hoạch định chính sách đối ngoại. Lúc đó, cờ đến tay ông, ông mới phất chứ.

    Có lẽ Đại sứ William Sullivan là người hiểu ông Nguyễn Cơ Thạch hơn Trợ lư Ngoại trưởng Holbrooke, nên họ mới cùng nhau đưa ra sáng kiến t́m một kênh riêng để thúc đẩy việc bỏ cấm vận (thành lập Hội đồng Thương mại Mỹ - Việt).

    Ông nói ông Thạch là một trong ba người gây ấn tượng đậm nét nhất với ông. Vậy nhà ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch có ảnh hưởng ǵ đến nhà báo đối ngoại Nguyễn Văn Vinh không?

    Có chứ. Ảnh hưởng của ông Thạch với tôi là bản lĩnh khi đương đầu với các vấn đề quốc tế, luôn tự tin, lạc quan, và luôn t́m mọi khe hở dù nhỏ nhất để t́m ra lối đi.

    Ông nói rằng ông Thạch lănh đạo ngành ngoại giao ở thời kỳ khó khăn nhất đối với ngành này. Vậy theo ông, câu tục ngữ "cái khó ló cái khôn", hay câu "cái khó bó cái khôn", phù hợp hơn với trường hợp ông Thạch?

    Tôi nghĩ cả hai câu đều đúng. Câu thứ nhất phản ánh đúng tính cách của nhà ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch. C̣n câu thứ hai lại vận đúng vào cái khúc quanh trong sự nghiệp của ông.

    Tư tưởng của ông Thạch đi trước thời đại, nên thiệt cho ông. Bởi khi vấn đề đặt ra chưa được chấp nhận, th́ người đặt vấn đề lại bị nh́n nhận khác đi. Bài học lịch sử không bao giờ cũ là cái ǵ vượt trước đều khó chấp nhận ở Việt Nam.

    Nhưng, dù sao, ông vẫn c̣n may hơn những người khác. Ông Kim Ngọc là một ví dụ. Và một số người khác mà tôi không tiện nêu tên ở đây. (Cười lớn)

    Đến thời điểm nào th́ ông thực sự cảm thấy sự nghiệp của ông Thạch sắp kết thúc?

    Tôi là người quay buổi ông Thạch tiếp Trợ lư Ngoại trưởng Trung Quốc Từ Đôn Tín tại nhà khách chính phủ. Sau buổi đó, tôi hiểu ngày ông Thạch ra đi không c̣n bao xa nữa.

    Nếu được hỏi, nét tính cách nào khiến ông nhớ nhất về ông Thạch, ông chọn cái ǵ?

    Tính hài hước - một nét tính cách mà các nhà ngoại giao đều nên có.

    Với cách nói hài hước, cách kể những câu chuyện tiếu lâm của ông, những ư tưởng và vấn đề về quan hệ đối ngoại, những khó khăn trong quan hệ chính trị - ngoại giao, được người ta hiểu một cách nhẹ nhàng, dễ chịu.

    Câu chuyện ông Lê Văn Bàng rằng "ông Thạch bảo với phía Mỹ là muốn nhập thuốc nổ để làm sập mấy nhà máy in tiền" là một ví dụ rất đặc trưng cho cách nói hài hước của ông Thạch.

    Thế c̣n ví dụ của ông?

    Có một lần, anh em phóng viên tháp tùng ông ra nước ngoài, có hỏi ông làm ngoại giao là như thế nào.

    Ông nói: "Khi vào nhà vệ sinh, nếu anh biết làm điều ǵ trước khi ngồi xuống la va bô, th́ khi ra khỏi nhà vệ sinh anh thấy hết sức thoải mái. C̣n, nếu vội vàng, không làm đúng như vậy, th́ hẳn anh sẽ phát điên lên v́ phải lo giải quyết hậu quả xảy ra với cái quần.

    Làm ngoại giao cũng như vậy. Nếu không theo đúng tŕnh tự cần thiết, việc giải quyết hậu quả sẽ rất mất công."

    Anh em chúng tôi, lúc đó, đều cười ồ lên. Nhưng, cho tới tận bây giờ, qua bao nhiêu chứng kiến, trải nghiệm, mới thấy "ông cụ" thâm thúy và thấu đáo thật!

    Xin cám ơn ông!

    http://www.baomoi.com/Ky-niem-ve-ngo...19/7550139.epi

  3. #10

    Thâm cung bí sử của Đảng CSVN

    Thâm cung bí sử của Đảng CSVN
    THÂM CUNG BÍ SỬ SUỐT TRIỀU ĐẠI CẦM QUYỀN CỦA ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM


    LTS.- Rất nhiều tội trạng của Đảng CSVN lần lượt được phơi bày, TS xin giới thiệu bài của Lâm Văn Bé gửi từ trong nước phơi bày một phần trong gia đ́nh và việc phi đại lư, phi nhân tính của các người giữ quyền lực cao trong đảng CSVN

    Con Cháu Các Cụ (4C) ở Việt Nam

    Lâm Văn Bé

    Xin nói ngay các cụ đây không phải các cụ già trong hàng dân dă mà là các cụ ủy viên trong Trung ương đảng cộng sản Việt Nam. Chế độ cộng sản Việt Nam hôm nay không phải chỉ là chế độ đảng trị mà thực sự là một chế độ quân chủ chuyên chế trong đó tập thể con cháu, hàng họ các đảng viên cao cấp thay phiên nhau cầm quyền và bốc lột người dân giống như thuở các triều đại khi xưa.

    Bài viết sau đây là một sưu tập các 4C, tuy chưa đầy, nhưng đủ để cho thấy chế độ cộng sản Việt Nam từ thời Hồ Chí Minh cho đến nay chỉ là một thứ gia đ́nh trị, tập hợp các đảng viên cao cấp bạo ngược, phân chia quyền lực và quyền lợi từ cha đến con, cả đến hàng họ xa gần và bè đảng đă đưa xă hội đến chỗ vô đạo, đất nước đến chỗ nghèo đói, và hiểm họa Bắc thuộc lần thứ tư như điều không tránh khỏi.

    Con của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng (2006 - )

    Chúng tôi bắt đầu với người có nhiều quyền lực, gian xảo và tham nhũng nhất nước hiện nay là thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

    Lư lịch của Nguyễn Tấn Dũng thật mù mờ. Trên trang mạng của Nguyễn Tấn Dũng ghi là sinh năm 1949 tại Cà Mau, nhưng ngôi nhà tự nguy nga của Dũng th́ ở Rạch Giá. Ông Hoàng Dũng, một cán bộ Văn pḥng Trung ương đảng đă làm việc với nhiều ủy viên cao cấp trong đảng, đă tiết lộ nhiều bí mật về đời tư của nhiều người lănh đạo. Về Nguyễn Tấn Dũng, ông viết: «Theo cụ Nguyễn văn Linh, Tổng Bí Thư, th́ trong thời gian Nguyễn Chí Thanh làm Bí thư Liên khu ủy Khu IV từ năm 1948 đến 1950 đă có quan hệ với một cán bộ phong trào ở đây và sinh ra Nguyễn Tấn Dũng và cụ c̣n cho biết là Nguyễn Tấn Dũng c̣n có một người em trai nữa cũng là con của tướng Thanh.

    Cũng trong tài liệu nầy, ông Hoàng Dũng tiết lộ là có gặp nhiều lần Nguyễn Tiến Thắng (Tư Thắng) là em của Nguyễn Tấn Dũng (Ba Dũng). Ông viết về Tư Thắng như sau: Điều tôi quan tâm nhất là anh ta có quan hệ với nhiều người Đài Loan, đặc biệt trong mạng lưới các chân rết của Tư Thắng có một ngân hàng Đài Loan hoạt động chui tại VN là First China Bank. Như vậy, có thể hiểu được đây chính là «sân sau» của Ba Dũng và để tránh đụng chạm với các thế lực khác cạnh tranh, anh em ông Ba Dũng đă nhắm vào địa bàn hoạt động chủ yếu ở miền Trung và Nam Bộ, sau đó việc rửa tiền và chuyển ngân lậu được thực hiện qua ngă Đài Loan...(Hoàng Dũng 09/10/2006 Những bí ẩn về Nguyễn Tấn Dũng, trang mạng winc100.multiply.com/journal/ item/261/261)

    Tiến sĩ Nguyễn Văn Huy (Paris), căn cứ vào sự nâng đỡ tận t́nh của tướng Lê Đức Anh (chủ tịch nước 1992-1997, nay đă hơn 90 tuổi nhưng vẫn c̣n uy thế trong Trung ương đảng) lại đưa giả thuyết không những Nguyễn Tấn Dũng mà cả Nguyễn Minh Triết đều là con rơi của Lê Đức Anh (cần phân biệt với tướng Lê Hồng Anh, là đàn em được Dũng cất nhắc cho làm Bí Thư Tỉnh Rạch Giá, rồi phong quân hàm đại tướng, Bộ trưởng bộ Công An cho đến tháng 8/2011)

    Dù là con của ai, căn cứ vào lư lịch và đường hoạn lộ thênh thang của Dũng, chắc chẳn Dũng là con rơi của một cán bộ cao cấp cộng sản. Lúc 12 tuổi, Dũng đă bỏ học (vừa học xong bậc tiểu học) đi làm du kích, y tá cứu thương ở vùng Cà Mau rồi chính ủy tiểu đoàn, trung đoàn ở vùng Cà Mau, tiến lên đến Tỉnh ủy Kiên Giang. Trong thời gian nầy (1980-1985), Dũng đă có công bắt nhóm Trần Văn Bá (bị xử tử), Mai Văn Hạnh được tha trở về Pháp v́ là bạn học cũ của thủ tướng Pháp thời đó. Ngoài ra, Dũng c̣n tổ chức những cuộc vượt biên bán chính thức ở Rạch Giá và Hà Tiên để làm giàu cho đảng và cho cá nhân. Nhờ Vơ Văn Kiệt và Lê Đức Anh cất nhắc, Dũng được đưa về trung ương làm Thứ trưởng Công An (1995-1996), Thống đốc Ngân hàng, Phó Thủ Tướng rồi Thủ Tướng (thay thế Phan Văn Khải) từ tháng 11-2006 và được tái cử trong kỳ đại hội đảng lần thứ XI (2010). Thử tưởng tượng một người vừa học hết tiểu học (sau nầy có học trường đảng cho có lệ, nhưng trong lư lịch ghi là Cử Nhân Luật), mà được đưa lên làm thống đốc ngân hàng trong thời kỳ kinh tế Á châu bị khủng hoảng, và thủ tướng của một quốc gia có nhiều liên hệ với các cường quốc, th́ phải hiểu là việc lănh đạo quốc gia đối với cộng sản là việc riêng của đảng. Ngoài ra, Nguyễn Tấn Dũng lại là người có nhiều mưu trí và thế lực trong Trung ương đảng, là đảng viên cao cấp duy nhất sớm gởi con du học ở Mỹ và làm sui gia với Việt kiều, điều cấm kỵ tối hậu của đảng. Báo chí thuật lại trong lần họp hội nghị APEC năm 2006, Tổng Thống George Bush chúc mừng xỏ xiên Dũng có con du học ở Mỹ và lấy Việt kiều, Dũng bối rối phải chống chế là con trai đi học bằng học bổng (có lẽ để biện hộ với lương của thủ tướng độ 1000 mỹ kim th́ làm sao có thể cho con du học) và lờ đi chuyện con gái lấy Việt Kiều.

    Đứa con mà Bush nhắc đến là Nguyễn Thanh Nghị, tốt nghiệp Tiến sĩ Kỹ sư công chánh (Structural Engineering) ở đại học George Washington University, và khi về VN giảng dạy tại đại học Kiến Trúc thành phố HCM, rồi Phó Hiệu Trưởng (Phó Khoa Trưởng) trường nầy. Trong đại hội đảng lần thứ XI, Dũng đă dọn đường lănh đạo cho con bằng cách đưa Nguyễn Thanh Nghị vào làm ủy viên dự khuyết trong Trung ương đảng và ngày 11-11-2011, Dũng đă bổ nhiệm con trai ḿnh làm Thứ Trưởng Bộ Xây Dựng mặc dù bộ nầy đă có 5 thứ trưởng (Dũng đă hèn nhát không kư tên trên nghị định bổ nhiệm mà sai phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc kư thay). Tại VN hiện nay, hai mỏ vàng để hốt bạc và tham nhũng là ngành xây dựng (đất đai và địa ốc) và hải quan. Về mặt kinh tế, từ nhiều năm nay, Nghị có liên hệ mật thiết với Công ty Betexco là đại công ty xây cất các ṭa nhà chọc trời ở Saigon và HàNội. Tầm hoạt động của Betexco c̣n bao trùm cả kỹ nghệ may dệt, vô chai và thủy điện. Như vậy, Nguyễn Thanh Nghị là cột trụ chính trị và kinh tế cho gia đ́nh Dũng và cho đảng Cộng Sản.

    Đứa con lấy Việt kiều tên là Nguyễn Thanh Phượng, du học ở Thụy Sĩ, đậu MBA ở International University in Geneva là đại học có liên kết với Michigan State University (cô chỉ đến Mỹ năm 2004 trong 2 tuần để nhận bằng từ đại học nầy chớ không có du học tại Mỹ). Tháng 1 năm 2006, lúc mới 26 tuổi, Phượng đă làm Giám đốc đầu tư của công ty Vietnam Holding Asset Management, quản trị trên 100 triệu MK của các nhà đầu tư Thụy Sĩ tại VN. Đến tháng 11 cùng năm, Phượng làm Chủ tịch Quỹ đầu tư chứng khoán Việt (Viet Capital Fund Management Joint Stock Company, viết tắt là VCFM) gồm hàng ngàn tỷ bạc (VN) của các nhà đầu tư và công ty người Việt. Công điện Wikileaks tiết lộ là trong báo cáo của Tổng Lănh sự Hoa kỳ tại Saigon là Seth Winneck gởi về Bộ Ngoại giao ngày 26/12/2006 đă viết : « Tại sao người ta có thể tin tưởng để giao một số vốn khổng lồ như thế cho một người trẻ tuổi thiếu kinh nghiệm như Phượng. Và câu trả lời hiển nhiên là về mặt chính trị, giao quỹ đầu tư cho cô con gái cưng của thủ tướng quản trị là một điều khôn ngoan bởi lẽ quỹ nầy tập trung những ngành mà chánh phủ kiểm soát như dầu khí, ngân hàng và truyền thông »

    (danluan.org/node /10093).

    Năm 2011, Phượng 31 tuổi là một tỷ phủ, Chủ tịch Hội Đồng Quản Trị Công ty Chứng khoán Bản Việt sở hữu 6.5 triệu cổ phần chiếm 43.2% vốn của công ty, Chủ tịch HĐQT Công ty bất động sản Bản Việt và vài ngày trước khi người anh được cử là thứ trưởng, Phượng được đề cử vào HĐQT Ngân hàng Bản Việt (trước có tên là Gia Dinh Bank) với số vốn là 3,000 tỷ VN. Với các thành tích trên, Phượng là nhà doanh thương trẻ tuổi kỳ tài nhất của thế giới !

    Người chồng của cô Phượng là Nguyễn Bảo Hoàng (Henry Nguyen) con của Việt kiều «tội đồ» Nguyễn Bang (Nguyễn Tấn Dũng đă gọi Việt Kiều Nguyễn Cao Kỳ là tên tội đồ). Henry Nguyễn là Tổng Giám Đốc Điều Hành công ty IDG Ventures với số vốn là 100 triệu MK (sau tăng lên 200 triệu) phần lớn do người anh rể là Thomas Connor, một tài phiệt Mỹ đă làm ăn với Bộ Viễn Thông Bưu Chính Việt Nam, kiểm soát hầu hết hệ thống thuê bán Internet và truyền thông tại VN. Thomas Connor đă một lần khai phá sản, nhưng số đầu tư vẫn gia tăng, do đó câu hỏi đặt ra phải chăng các công ty do vợ chồng Phượng-Hoàng quản trị là cửa ngơ hợp pháp cho cha vợ và đồng bọn rửa tiền, tẩu tán tài sản tham nhũng ra ngoại quốc.

    Đứa con thứ ba của Dũng là Nguyễn Minh Triết, học kỹ sư hàng không ở đại học Queen Mary tại Anh Quốc, và đă có giữ chỗ ở Bộ Quốc Pḥng khi về nước. Gia đ́nh Nguyễn Tấn Dũng là điển h́nh của chế độ con vua th́ lại làm vua tại VN hôm nay.

    Con của nguyên Tổng Bí Thư Nông Đức Mạnh (2001-2010)

    Trong kỳ hợp đảng lần thứ XI c̣n có một 4C thứ hai cũng được bầu là Ủy viên dự khuyết Trung ương đảng, tạo nên nhiều tai tiếng là Nông Đức Tuấn, con trai của Tổng Bí Thư Nông Đức Mạnh (2001-2010). Cá nhân Nông Đức Mạnh cũng đă là một 4C, con rơi của Hồ Chí Minh với Nông thị Ngát, bí danh là Nông Thị Trưng. Được báo chí hỏi có phải Mạnh là con tư sinh của Hồ Chí Minh hay không, Mạnh đă trả lời lửng lơ «Ở đất nước nầy ai chẳng là con cháu của Bác».

    Nông Đức Tuấn sinh năm 1963, người dân tộc Tày, đă đi lao động xuất khẩu tại Đông Đức từ lúc 18 tuổi, lúc ấy Nông Đức Mạnh đă làm Tỉnh ủy tỉnh Bắc Thái. Sỡ dĩ cha làm quan mà đưa con đi lao động xuất khẩu v́ cha muốn đưa con ra ngoài nước để cai nghiện khỏi xấu hổ. Từ khi trở về nước cuối năm 1988 cho đến năm 2008, Tuấn lêu bêu với mấy chức vụ trong Đoàn Thanh niên và Ủy Ban Sắc tộc. Để dọn đường cho con trai làm lănh tụ, Nông Đức Mạnh «dàn xếp » với Thủ Tướng Dũng cử Nông Đức Tuấn làm Phó tỉnh ủy tỉnh Bắc Giang vào tháng 4 năm 2009. Vận may đến với Tuấn là khi người thanh niên tên Nguyễn Văn Khương bị công an tỉnh Bắc Giang đánh chết và dân chúng xuống đường đ̣i nợ máu với chánh quyền, Tỉnh ủy Bắc Giang tên Đào Xuân Cẩn bị ép buộc từ chức để nhường ghế Tỉnh ủy cho Tuấn. Khi Đại hội Đảng họp lần thứ XI, tuy Mạnh bị mất chức Tổng Bí Thư nhưng lại gài được cho con vào ghế Ủy viên Trung ương, mở đường cho chế độ cha truyền con nối ḍng họ Nông.

    Con của cố Tổng Bí Thư Lê Duẩn (1960-1986)

    Lê Duẩn là người Tổng bí thư cầm quyền lâu nhứt của chế độ Cộng Sản VN. Từ 1960 đến 1976, Lê Duẩn là Bí Thư thứ nhứt của đảng và từ sau 1976, chức vụ được đổi là Tổng bí thư, chức vụ mà Duẩn nắm giữ cho đến khi Duẩn mất năm 1986. Trong lư lịch các nhân vật cao cấp cộng sản, Duẩn cũng như Hồ Chí Minh và nhiều đồng chí được xếp vào hạng vừa dốt, vừa độc tài và đa thê. V́ nhiều vợ, Duẩn có nhiều con, trong số có nhiều người giữ các chức vụ quan trọng trong chánh phủ và cơ sở kinh tế đầu năo. Theo Hứa Hoành, thuở sinh thời, Lê Duẩn có ba vợ, bà vợ chính tên Cao thị Khê ở Quảng Trị cưới khi Duẩn 20 tuổi, có em là Cao Xuân Diệm, sau nầy trở nên Trung tướng công an bí danh Dương Thông phụ trách đàn áp văn nghệ sĩ. Bà thứ hai là Đỗ Thị Sảnh. Năm 1942, khi hoạt động trong Nam, Lê Duẩn dùng thủ đoạn cưới thêm bà Thụy Nga, cháu gọi ông Đỗ Hữu Vị (đại úy phi công VN đầu tiên trong quân đội Pháp). Ngoài ba bà vợ, Lê Duẩn c̣n lăng nhăng với nhiều người khác, trong đó có bác sĩ Hồ Thị Nghĩa, con của Hồ Viết Thắng, Phó chủ tịch Ủy ban kế hoạch nhà nước trong thập niên 80. Theo nhà văn Xuân Vũ, bà Thụy Nga đă có người yêu nhưng bị Lê Đức Thọ dàn xếp lừa bà vào một căn lều vắng để Lê Duẩn đến cưởng hiếp khiến bà phải chịu làm vợ ba. (Hoàng Dung, tr.83, 84)

    Trừ Lê Hăn, Giám Đốc Tiếp Liệu cho các trường quân sự nay đă về hưu, các người con khác của Lê Duẩn đảm nhiệm các chức vụ béo bở như sau :

    - Lê Kiến Trung: Tổng Cục Trưởng Tổng Cục Hải quan Thành phố HCM, hiện nay là Phó Tổng Cục An Ninh, Bộ Công An.

    - Lê Kiến Thành: là tỷ phú, chủ tịch Hội Đồng Quản Trị Techcombank (1994-2004), chủ tịch Công ty xây dựng và phát triển đô thị và hiện nay là Tổng Giám Đốc Công ty chế biến thực phẩm Thái Minh. Ngoài ra, Thành c̣n là Phó Chủ Tịch thường trực Hội Golf Việt Nam, một loại kinh doanh mang lại nhiều lợi nhuận do các 4C độc quyền nắm giữ. Báo chí trong nước hồi tháng 10/2011 xôn xao v́ Lê Kiến Trung đă công kích và nói xách mé Bộ Trưởng Bộ Giao Thông Vận Tải là Đinh La Thông khi ông nầy cấm nhân viên của Bộ Giao Thông chơi golf. Bức thư của Lê Kiến Thành có đoạn như sau: «Vấn đề giao thông thấp kém lạc hậu, đầu tư vào giao thông như muối bỏ bể, một con đường quy hoạch cho 30,000 dân, giờ phải tải cả triệu người, điều nầy đă tồn tại ngót 30 năm nay. Hẳn ông Bộ Trưởng cũng biết golf mới du nhập vào VN chừng 10-15 năm nay, vậy trước khi có golf điều ǵ đă ảnh hưởng tới chất lượng lănh đạo của cán bộ giao thông vận tải. Chơi golf không có tội, lănh đạo trước hết phải thượng tôn pháp luật»

    (bee.net.vn/channel/1988/ 201110 ngày 24/10/211)

    Việc tranh chấp giữa ông con của cựu bí thư bố già và ông bộ trưởng khoác lác là điễn h́nh của chế độ luật rừng và thế lực của 4C tại VN hôm nay.

    - Lê Thị Muội : Hoàng hữu Quưnh trong tác phẩm «Tôi bỏ đảng» đă viết về cô gái nầy như sau: Trong số du học sinh VN tại Liên Sô có 3 đứa con của Lê Duẩn, học dốt nhưng lại đài các nhất. Đó là Lê Hản học tại đại học quân sự không quân, Lê thị Hồng và Lê Thị Nga.

    Lê thị Hồng có tên thật là Lê Thị Muội. Là con đẻ của anh Ba, nhưng Lê thị Hồng không đồng quan điểm với ba ḿnh. Triết lư sống của Lê thị Hồng là sống phải cho ra sống. Phải được thoải mái về mặt tinh thần. Về vật chất phải có miếng ăn ngon, phải mặc đẹp và phải biết tận hưởng mọi hạnh phúc khi t́nh yêu đến. Hồng đi nghỉ hè và «hành nghề» tại hải cảng Sochi trên bờ biển Hắc Hải. Không chỉ Hồng làm cái «nghề đó», các nữ sinh Liên Sô cũng vậy (Tôi bỏ đảng, tr.105). Khi về nước, Lê Thị Muội được cử làm Phó Bộ Trưởng bộ Nội Thương.

    - Lê Vũ Anh tên thật là Lê Thị Nga: du học ở Nga, căi lời cha ở lại lấy ông thầy người Nga tên Marlov, sau đó chết v́ tai nạn xe cộ. Người ta đồn cái chết nầy do Lê Duẩn ra lịnh giết để giữ uy tín cho ông, (Hoàng Dung, tr. 131) không muốn cho con kết hôn với người ngoại quốc, điều cấm kỵ của đảng, ngay cho người ngoại quốc đó là người Nga. Điều nầy cho thấy việc Nguyễn Tấn Dũng làm sui gia với Việt kiều là một dấu hỏi lớn, phải chăng đảng đă cho phép để tẩu tán tài sản tham nhũng của đồng bọn.



    Con của Lê Đức Thọ

    (Trưởng Ban tổ chức đảng, Ủy Viên Bộ chính trị 1956-1986)

    Lê Đức Thọ tên thật là Phan Đ́nh Khải là anh của Phan Đ́nh Đồng (bí danh là Mai Chí Thọ) và Phan Đ́nh Dinh (bí danh là Đinh Đức Thiện). Cả 3 anh em đều không coi trọng ḍng họ của tổ tiên, giữ bí danh cho đến khi chết, thậm chí con của Lê Đức Thọ vẫn mang họ Lê là Lê Nam Thắng hiện là Thứ Trưởng thường trực Bộ Thông Tin và Truyền Thông (nghĩa là thứ trưởng số 1, ưu tiên thay Bộ Trưởng). Mai Chí Thọ là Đại Tướng, trùm Công An miền Nam sau 1975, c̣n Đinh Đức Thiện được phong là Thượng Tướng, giữ nhiều chức vụ cao cấp mà chức vụ sau cùng là Thứ Trưởng Bộ Quốc Pḥng. Như vậy cha con chú cháu đều nắm giữ các chức vụ then chốt trong đảng và chính phủ.

    Lê Đức Thọ và Lê Duẩn có nhiều điểm giống nhau: độc tài, gian xảo, cầm quyền sinh sát trong đảng lâu năm (từ 1948 đến 1986), có vào Nam công tác (Xứ Ủy Nam Bộ 1948-54, chính ủy cuộc đại tấn công miền Nam 1975) và đặc biệt là dâm đảng

    Ông Bùi Tín nói rơ là 2 bà vợ của Lê Đức Thọ ở chung một nhà trên đường Nguyễn Cảnh Chân, Hànội, xưa là biệt thự của viên Hiệu trưởng trường Albert Sarraut, cùng ăn chung một bàn với ông chồng và con cái theo tinh thần Nam-Bắc đề huề. Đúng là một nhà tổ chức đại tài. (Mặt Thật, tr.177).

    Trong Lớn lên với đất nước, tác giả Vy Thanh, một cựu đảng viên, sau trở về thành, du học ở Mỹ và trở về nước làm Tổng thơ kư một đại học VNCH xác nhận là Lê Đức Thọ đă dùng những thủ đoạn đê tiện hăm hiếp nữ cán bộ khi làm Xứ Ủy Nam Bộ. «Một đêm chị Thanh đang ngủ, bác Sáu (tức Lê Đức Thọ, mà trong khu gọi là Sáu Búa, chú thích của người viết) ṃ vô mùng chị. Chị sợ quá tốc mùng chạy la làng, làm lối xóm náo động. Đội bảo vệ bắn súng như Tây tới …» (Vy Thanh, tr. 290)

    Con của tướng Nguyễn Chí Thanh

    Tên là Nguyễn Chí Vịnh, sinh năm 1957, là con út của tướng Nguyễn Chí Thanh, và là em một cha khác mẹ với Nguyễn Tấn Dũng như lời đồn đăi Dũng là con rơi của Nguyễn Chí Thanh. Vịnh học ở trường đại học quân sự ở Vĩnh Yên, nhưng chưa tốt nghiệp, được tướng Lê Đức Anh, nguyên Bộ trưởng bộ Quốc Pḥng rồi sau là Chủ Tịch nước nhận làm con nuôi (cũng giống như trường hợp của Dũng). Nguyễn Chí Vịnh kết hôn với con gái của Đặng Vũ Chính, Tổng cục trưởng Tổng Cục 2 là một cơ quan có quyền hành vô hạn và ngân sách khổng lồ bao trùm các hoạt động t́nh báo, quốc pḥng, kinh tế, văn hóa của nước. (Cộng Sản có nhiều Tổng cục (TC) như: TC An Ninh, TC Cảnh Sát, TC T́nh Báo, TC Xây Dựng, TC Hậu Cần…Mỗi Tổng Cục có nhiều Cục, thí dụ như TC An Ninh có cục A25 đặc trách về báo chí, Cục A18 kiểm soát ngoại kiều và Việt kiều, Cục A41 đặc trách về tôn giáo, Cục A24 chuyên về kiểm tra, xét hỏi, Cục A42 theo dơi bắt bớ những người chống chế độ. Những Tổng Cục trưởng và Cục trưởng đa số là ủy viên Trung ương đảng hay hàng họ với lănh đạo cao cấp)

    Đặng Vũ Chính đưa cả gia đ́nh vào nắm các chức vụ then chốt của Tổng Cục. Con rể là Nguyễn Chí Vịnh là Tổng Cục Phó, con trai là Đặng Vũ Dũng từ lao động xuất khẩu trở về nước giữ chức Giám đốc Công ty xây dựng Hồng Bàng, hai con gái là Đặng Thị Mai và Đặng Thị Tuyết mang quân hàm đại úy phụ trách công tác mật, vợ gốc là con buôn đảm nhiệm giám đốc Khách sạn Hoàng Đế và chi nhánh công ty Decatour ở miền Trung. Riêng Nguyễn Chí Vịnh, với sự nâng đỡ tận t́nh của cha vợ và cha nuôi được thăng cấp từ đại úy lên đại tướng trong một thời gian kỷ lục mà trong lịch sử quân đội chưa bao giờ có. Khi Đặng Vũ Chính về hưu, Nguyễn Chí Vịnh lên thay làm Tổng Cục Trưởng.

    Bộ ba Đặng Vũ Chính, Nguyễn Chí Vịnh, Lê Đức Anh dùng nhiều thủ đoạn tinh vi như thu âm lén điện thoại, chụp ảnh (như khi Lê Khả Phiêu tằng tịu với 2 nữ nhân viên trong phái đoàn công du sang Pháp) để làm áp lực khuynh đảo các ủy viên trong Trung ương đảng hay các đối thủ bởi lẽ tất cả các chóp bu của đảng đều làm điều phi pháp, tham nhũng. Nhóm nầy c̣n tạo chiến dịch hạ nhục Vơ Nguyên Giáp như Giáp là con nuôi của trùm mật thám Pháp Marty, Giáp là tướng bất tài, sợ chết (trong trận Điện Biên Phủ, Giáp nằm trốn trong hầm để cho Nguyễn Chí Thanh và Hoàng Văn Thái chỉ huy, nhưng khi thắng trận th́ giành công; khi đánh Mỹ th́ sợ bom nên không dám vào Nam), tằng tịu với vợ nhà văn Đào Vũ khi bà nầy đến dạy dương cầm. Sau khi làm mưa làm gió ở Tổng Cục 2, Vịnh được chuyển qua làm Thứ trưởng bộ Quốc Pḥng và được đưa vào Ủy viên Trung ương đảng kỳ đại hội XI.

    Nguyễn Chí Vịnh c̣n có người chị tên là Nguyễn Thị Thanh Hà có thời là Phó Cục Trưởng Cục Hàng không Việt Nam.



    Con của nguyên Chủ tịch Lê Đức Anh (1992-1997)

    Lê Đức Anh hiện là «bố già» trong đảng cộng sản mafia, là người lănh đạo quân sự và chính trị cộng sản từ hơn nửa thế kỷ qua, cực kỳ thân Trung Quốc. Cả 2 ông đại tướng tên Anh (Lê đức Anh và Lê hồng Anh) đều là hai cây dù của Nguyễn Tấn Dũng (Đức Anh là dù to, Hồng Anh là dù bọc hậu) và cả hai đều xuất thân là phu cạo mủ cao su ở Hớn Quản.

    Con trai của Lê Đức Anh là Lê Mạnh Hà hiện là Phó Chủ Tịch Ùy Ban Nhân dân TP HCM. Ông Hà được học bổng Fulbright du học ở Harvard từ 1998 đến 2000. Con dâu là Nguyễn thị Đoan là Phó Chủ tịch nước (thay Trương Mỹ Hoa) từ 2007 đến 2010. Bà Đoan có tiến sĩ ở Bulgarie và có tu nghiệp ở Pháp.

    Những tân ủy viên Trung ương đảng

    trong kỳ đại hội đảng lần thứ XI (2010)

    Được vào ủy viên Trung ương đảng là bảo đảm một chức vụ cao cấp, béo bở trong chánh phủ nên cuộc chạy đua vào chức vụ nầy thường diễn ra trong hậu trường với nhiều cuộc liên kết phe nhóm, tranh chấp ác liệt và đ̣n phép bẩn thỉu. Ngoài các nhân vật vừa kể, trong đại hội đảng lần thứ XI c̣n có các tân ủy viên sau đây :

    - Nguyễn Xuân Anh sinh năm 1976 là con của Nguyễn Văn Chi, Ủy viên Bộ Chính Trị, Trưởng Ban Kiểm Tra trung ương. Nguyễn Xuân Anh nhảy vọt từ Bí thư huyện Liên Châu (Đà Nẳng) đi thẳng vào Trung ương đảng. Tháng 7/2011, Anh được bổ nhiệm Phó chủ tịch UBND Thành phố Đà Nẳng và chắc chẳng bao lâu sẽ là chủ tịch, nắm giữ thành tŕ của miền Trung

    - Trần Sĩ Thanh, sinh năm 1972. Phó bí thư tỉnh ủy Darlac là cháu của Nguyễn Sinh Hùng, Phó Thủ Tướng (Nguyễn Sinh Hùng là cháu của Hồ Chí Minh). Darlac hiện nay là một vùng béo bở, có nhiều tài nguyên và nhiều cơ sở kỹ nghệ của ngoại quốc đă và sẽ thành lập tại đây.

    - Trần B́nh Minh : Phó Tổng giám đốc đài truyền h́nh VN là con trai của Trần Lâm, nguyên Tổng giám đốc đài Tiếng nói VN.

    - Nguyễn thị Kim Tuyến, Thứ trưởng Bộ Y tế là cháu ngoại của cố Tổng bí thư Hà Huy Tập.

    Điểm đáng lưu ư là Cộng Sản đặt chỗ cho con cháu trước tiên vào ghế số 2 ở mỗi cơ quan bằng các chức vụ như phó (Phó Tổng Cục, Phó Cục, Cu Phó Giám đốc, Phó ban..), hay thứ (Thứ Trưởng) để chờ khi các ông số 1, vốn đang có những dù lộng cũng to để chiếm chỗ khi các ông số 1 về hưu, được điều động đi nơi khác để nhường chỗ, hay bị hất chân khi cái gốc không c̣n đứng vững.

    Những h́nh thức «truyền ngôi» cho con cháu, hàng họ trong chế độ Cộng Sản

    Không thể nào kể hết chi tiết các tên họ những 4C, bởi lẽ chế độ con ông cháu cha cộng sản chằng chịt ngang dọc từ trung ương đến địa phương như những dây leo, hay đúng ra như những tế bào độc hại của bịnh ung thư tràn lan khắp cơ thể, chúng tôi xin tóm tắt tổng quát cách truyền ngôi, tập quyền và tản quyền của hệ thống 4C theo như tổ chức mafia dưới 3 h́nh thức chính yếu là: tham chính, lập công ty kinh doanh, kết thông gia và bè đảng.

    *Tham chính

    Thông thường, những người có học, có khả năng thường được đề cử, bổ nhiệm vào các chức vụ chỉ huy trong các cơ quan của đảng hay chính phủ. Ngoài những nhân vật kể trên, cần kể thêm một số nhân vật đang tại chức hay vừa rời chức vụ gần đây.

  4. #11

    Thâm cung bí sử của Đảng CSVN

    Thâm cung bí sử của Đảng CSVN
    THÂM CUNG BÍ SỬ SUỐT TRIỀU ĐẠI CẦM QUYỀN CỦA ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM


    - Nguyễn Thiện Nhân: Phó thủ tướng là con của y sĩ Đông Dương Nguyễn Thiện Thành, gốc người tỉnh Trà Vinh (có tài liệu ghi là Biên Ḥa) một cán bộ cao cấp cộng sản đă tham gia từ phong trào Việt Minh. Mặc dù Nguyễn Thiện Nhân đậu tiến sĩ ở Đông Đức và có tu nghiệp ở Harvard, đă bị mất chức Bộ Trưởng bộ Giáo Dục v́ bất tài nhưng lại thích phô trương, đă đưa nền giáo dục VN đến chỗ lạc hậu, nhưng vẫn được tiếp tục lưu nhiệm chức vụ Phó thủ tướng, đúng như lời mỉa mai của giáo sư Hoàng Tụy, một nhà giáo dục được trong nước và ngoại quốc nể trọng : Bộ giáo dục (ư nói ông Nhân) trơ như đá, vững như đồng.

    - Phạm B́nh Minh: hiện là Bộ Trưởng Bộ ngoại giao, con của Nguyễn Cơ Thạch (tên thật là Phạm Văn Cương), phụ tá cho Lê Đức Thọ trong hội nghị ḥa đàm Paris và là Bộ Trưởng bộ ngoại giao sau đó (1980-1991). Có tin là con của Phạm B́nh Minh cũng đang du học ngành ngoại giao hi vọng nối nghiệp cha ông.

    - Trần Tuấn Anh: nguyên lănh sự Việt Nam tại Hoa Kỳ (San Francisco) là con của chủ tịch Trần Đức Lương.*

    * Lập công ty

    Những con cháu cán bộ cao cấp không có khả năng học vấn hay thiếu đạo đức (thực ra ông cha cũng đă thiếu đạo đức, nhưng thành phần các ông con nầy trác táng, lêu lỏng, không thể đảm nhiệm vai tṛ chỉ huy) th́ quay ra kinh doanh, lập công ty. Thực ra những công ty nầy chỉ là b́nh phong để lợi dụng danh nghĩa của ông cha mà làm giàu phi pháp. Số 4C loại nầy th́ kể sao cho hết bởi tràn lan khắp nơi ăn chịu với khắp các cơ quan. Chỉ đan kể vài tên con cháu của các cấp lănh đạo ở Trung ương đảng.

    Con rể của Vơ Nguyên Giáp

    Tên là Trương Gia B́nh, là một tỷ phú, giám đốc công ty FPT, là một trong những công ty lớn nhất nước cung cấp dịch vụ internet, truyền thông.

    Con rơi của cố thủ tướng Vơ Văn Kiệt

    Vơ văn Kiệt tên thật là Phan Văn Ḥa, người được xem là cấp tiến, mở đầu cho phong trào đổi mới kinh tế. Nhân nói đến đứa con rơi của Vơ văn Kiệt tên Phan Thành Nam, tưởng cần nói qua về đạo đức tồi tệ của các nhà lănh đạo đảng cộng sản.

    Ông Hoàng Dũng, Thư kư Văn pḥng Trung Ương đảng đă viết về lai lịch của Phan Thành Nam như sau: Theo cụ Nguyễn Văn Linh kể th́ Bộ chính trị lúc bấy giờ biết rằng cụ Hồ gặp những khó khăn và thiếu thốn về t́nh cảm cá nhân, như chuyện muốn nối lại mối t́nh với người vợ cũ ở Trung Quốc nhưng bị phản đối, do vậy bộ Chính trị có bí mật sắp xếp nhiều người phụ nữ khác để chăm sóc và phục vụ cụ Hồ về mặt sinh hoạt t́nh dục. Đặc biệt từ thuở c̣n thanh niên, cụ Hồ đă có một mối t́nh rất đẹp với một người con gái miền Nam (sự thật nầy đă được nhà văn Sơn Tùng sưu tầm và công bố trong bài viết «Đi t́m Út Huệ»). Biết thế nên lúc nầy Nguyễn Văn Linh là Bí thư Trung ương cục miền Nam phải kín đáo t́m kiếm trong số những cán bộ, du kích miền Nam một số cô gái c̣n trẻ đẹp để đưa ra miền Bắc phục vụ cụ Hồ và các vị trong bộ Chính trị (đứng đầu là Lê Duẩn và Lê Đức Thọ). Thời điểm đó th́ Vơ Văn Kiệt đang là ủy viên Trung ương cục được cụ Linh tin tưởng tuyệt đối và giao cho trực tiếp phụ trách nhiệm vụ đặc biệt nầy. Trong số vài cô gái tuyển lựa được lúc đó chuẩn bị bố trí bí mật đưa ra miền Bắc có một cô c̣n trẻ và sắc sảo họ Phan. Giữa lúc đó th́ t́nh h́nh chiến sự đang diễn ra khá ác liệt nên không thể đưa các cô đi ngay được và rồi không hiểu thế nào mà ông Kiệt lại quan hệ dan díu với chính cô gái họ Phan kia. Đến lúc sự việc vỡ lỡ th́ cô gái đă có thai mấy tháng, thế là cô ta phải ở lại và cái bào thai đó chính là Phan Thành Nam.

    Phan Thanh Nam hiện nay là một tỷ phú đỏ, Tổng Giám Đốc Công Ty quốc doanh Tracodi, chuyên về «xuất khẩu lao động», xuất cảng hàng hóa, xây cất và du lịch.

    Điều cần nói thêm là ông Kiệt cũng có chính thức 2 vợ: bà vợ cả tên là Trần Kim Anh và 3 đứa con đă chết trong chiến tranh, chỉ c̣n lại đứa con gái tên là Vơ Hiền Dư. Ông lấy vợ kế là Phan Lương Cầm nổi tiếng tham nhũng được các công ty đặt tên là Bà Mười Cầm v́ tất cả các dự án đầu tư đều phải đóng «hụi chết » cho bà ít nhứt 10%.

    Con của nguyên thủ tướng Phan Văn Khải

    Tên là Phan văn Tỵ tục danh là Hoàng Tỵ là một tay du đảng chọc trời khuấy nước, có lần v́ tranh giành địa bàn buôn lậu đă bắn chết Phạm Văn Hưng là sĩ quan công an, con của Phạm Thế Duyệt cũng là đảng viên trong Trung ương đảng, chủ tịch Mặt Trận Tổ Quốc. Về kinh doanh, Hoàng Tỵ lợi dụng thế lực của cha và của các đồng chí của cha, nhập cảng lậu xe hơi cũ rồi tân trang lại bán sang Trung Đông, nhập cảng xe đạp mới nguyên chiếc từ Thái Lan, Singapore đem tháo ra từng bộ phận rồi lắp ráp lại (bởi luật VN lúc ấy chỉ cho phép bán xe đạp lắp ráp ở VN), bán với giá gấp đôi gấp ba. Hoàng Tỵ cũng là chủ nhân của hai đại khách sạn Hoàng Gia và Planet ở Saigon và HàNội, cho du khách ở tại hai khách sạn nầy được ưu tiên khỏi bị xét hỏi khi đến và khi rời phi trường. Nhờ tất cả mánh khoé và thế lực, Hoàng Tỵ cũng là một tỷ phú.

    Con của Tướng Phùng Quang Thanh, Bộ Trưởng bộ Quốc Pḥng

    Phùng Quang Thanh xuất thân là một bộ đội không có học thức nhưng nhờ phe cánh thân Trung Cộng trong đảng nên được phong quân hàm đại tướng, giữ chức Bộ trưởng Bộ Quốc Pḥng từ nhiều năm nay. Con trai của Phùng Quang Thanh là Phùng Quang Hải, lư lịch cũng không ghi học lực và trường đào tạo, nhưng mang cấp bậc Thượng tá, là Tổng giám đốc Công ty xây dựng 319 là một công ty quốc doanh bao gồm hơn mươi công ty hoạt động trong lănh vực xây cất, cung cấp vật dụng cho quân đội và các cơ quan chính phủ trên địa bàn khắp nước. Đây là một nguồn lợi khổng lồ cho gia đ́nh họ Phùng và các phe cánh trong đảng để tham nhũng và độc quyền các lănh vực béo bở.

    Nếu cần phải kể thêm thành tích của những 4C v́ ăn chia không đồng đều bị tố cáo hay bị ra ṭa, hay bị làm vật tế thần th́ có mấy vụ gần đây như Mai Văn Dậu, Thứ trưởng Bộ Thương Mại bị ra ṭa cùng với con là Mai Thanh Hải v́ tham nhũng trong việc xuất nhập cảng, Đoàn Văn Kiểm, chủ tịch Hội đồng Quản Trị Tập đoàn Than - Khoáng sản bị băi chức v́ cho phép em là Đoàn Duy Thức khai thác quặng mỏ trái phép, Phạm Thanh B́nh, chủ tịch Hội Đồng Quản trị Tổng đoàn Công nghiệp Tàu Thủy VN bị bắt giam v́ bổ nhiệm con trai là Phạm B́nh Minh (một B́nh Minh khác, không phải là B́nh Minh con Nguyễn cơ Thạch) vào công ty Vinashin, Đỗ Trung Tá, Bộ trưởng bộ Bưu Chính Viễn Thông, bị cảnh cáo v́ cho con rể là Hoàng Minh gian lận trong việc trúng thầu.

    Đảng Cộng Sản Việt Nam cai trị bằng bạo lực và áp dụng luật mafia ngay trong hàng ngũ đảng viên cao cấp của họ theo kiểu mạnh được yếu thua. Trong sự phá sản hàng tỷ mỹ kim của công ty Vinashin, người chịu trách nhiệm là Nguyễn Tấn Dũng th́ không hề hấn ǵ trong khi bộ trưởng Phạm Thanh B́nh bị bắt giam v́ một sự bổ nhiệm. Vụ ăn hoa hồng trong việc in giấy bạc polymer ở Úc (12 triệu Úc kim) liên hệ đến nguyên Thống đốc ngân hàng Lê đức Thúy đă có bằng chứng rơ ràng th́ chẳng ai bị tù tội.

    Lănh đạo Việt Nam hôm nay làm tṛ hề và gây ô nhục cho đất nước mà không biết nhục. Vũ Văn Hiến, Ủy viên trung ương đảng, Tổng giám đốc Truyền h́nh VN gởi con gái tên Kiều Trinh sang Thụy Điển tu nghiệp bị cảnh sát Thụy Điển bắt v́ ăn cắp trong siêu thị, bị báo chí trong nước phanh phui nhưng vẫn được bổ nhiệm làm Trưởng pḥng Văn hóa – Du Lịch của đài truyền h́nh, chưa kể Hiến đưa bè đảng vào cơ quan để tham nhũng, bị nhân viên các cấp tố cáo nhưng vẫn b́nh chân như vại.

    *Kết thông gia và bè đảng

    Người Việt Nam ta có câu Ngưu tầm ngưu, mă tầm mă, những cán bộ cao cấp gian manh thường t́m gần nhau để hợp quần gây sức mạnh trong công cuộc trấn áp, bóc lộ lương dân. Những cuộc liên kết giữa các cán bộ qua các cuộc hôn nhân là một h́nh thức lưu chuyển quyền hành và tham nhũng theo hàng ngang và hàng chéo đến độ hệ thống tham nhũng Việt Nam hôm nay là những loại ung thư đang tàn phá một cơ thể chỉ chờ ngày bị tiêu hủy toàn diện. Dĩ nhiên không sao kể hết loại liên kết nầy, chỉ cần đan kể vài thông gia gần đây tạo nhiều tai tiếng to lớn.

    Tại Việt Nam, nhắc đến tướng công an Nguyễn Đức Nhanh là người dân kinh sợ và khinh bỉ v́ chánh sách đàn áp lương dân và tham nhũng của tên trùm công an nầy (đàn áp giáo dân Thái Hà). Nhanh đảm nhiệm 2 chức vụ: Phó Tổng cục trưởng Tổng cục 2 (tổng cục 1: lo về t́nh báo hải ngoại, tổng cục 2: lo về an ninh quốc nội) kiêm Giám Đốc Công An TP HàNội. Nguyễn Đức Nhanh kết thông gia với Nguyễn Thanh Sơn, Thứ trưởng bộ ngoại giao, Chủ tịch Ủy Ban nhà nước về người VN ở nước ngoài. Như vậy hai gia đ́nh thông gia nầy đảm nhiệm vai tṛ chiến lược của đảng Cộng Sản và chánh phủ Việt Nam.

    Trương Mỹ Hoa, Phó chủ tịch Quốc hội (2002-2007) là con của Trương Văn Đẩu, Tỉnh ủy viên G̣ Công (cũng gốc là phu cạo mủ cao su) có em là Trương thị Hiền, Hiệu trưởng trường Cán bộ TPHCM, kết hôn với Lê Thanh Hải, Ủy Viên Trung ương đảng, Thành ủy TP Hồ Chí Minh. Lê Thanh Hải làm sui với Huỳnh Ngọc Sỹ nổi tiếng trong vụ tham nhũng xây xa lộ Đông Tây nối liền từ B́nh Chánh đến Saigon, qua Thủ Thiêm chạy đến Cát Lái trên đường về miền Tây. Xa lộ nầy do Nhật viện trợ và giao cho công ty Nhật PCI xây cất, Huỳnh Ngọc Sỹ làm quản lư. Lúc đầu, Sỹ đ̣i hối lộ 15%, sau sụt xuống 10% và đă nhận 2.6 triệu MK th́ bị báo chí Nhật phanh phui, 4 người đại diện công ty Nhật bị Nhật bắt giữ v́ đưa hối lộ. Chánh phủ Nhật đ̣i Việt Nam phải có biện pháp chế tài với người nhận hối lộ là Huỳnh ngọc Sỹ nhưng VN vẫn binh vực Sỹ khiến Nhật trả đủa bằng cách ngưng tất cả tiền cho vay ODA và đ̣i lại 30 triệu tiền viện trợ, điều hiếm có trong lịch sử bang giao quốc tế. Trước áp lực của các quốc gia viện trợ cho VN và Mỹ, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đành phải miễn cưởng đưa Sỹ ra ṭa với án chung than khổ sai, sau giảm xuống 20 năm tù. Th́ ra Sỹ chỉ là vật tế thần của một tập đoàn tham nhũng, mà những án vụ tham nhũng như thế chỉ là hãn hữu trong số ngàn ngàn vụ tham nhũng chẳng bao giờ bị phanh phui bởi được bao che từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài và 700 cơ quan truyền thông trong nước chỉ là bầy két lập lại luận điệu của nhà cầm quyền. Tuy nhiên, thỉnh thoảng vẫn có một vài ngoại lệ khi báo chí đăng tin tham nhũng liên quan đến 4C, hoặc v́ nhà báo có lương tâm, hoặc v́ thanh toán nội bộ bởi chia phần không ṣng phẳng. Thí dụ như trường hợp khi báo chí đăng tin tiền in của công ty TechBank của Lê Đức Minh là con của nguyên thống đốc ngân hàng Lê Đức Thúy không có phẩm chất th́ hai tờ báo Thời Đại và Công Lư bị đ́nh bản, và 6 tờ báo khác như Tuổi Trẻ, Thanh Niên, An Ninh Thủ Đô, Công Luận...bị cảnh cáo.

    Về chuyện nhà báo bị khủng bố v́ dám đá động đến việc tham nhũng của các 4C, tưởng cũng nên nhắc lại một vụ tham nhũng lớn bị phanh phui cách đây 5 năm, nhưng vụ án đă bị ém nhẹm v́ liên quan đến các thủ phạm ở chóp bu, nhưng hai phó tổng biên tập của báo Thanh Niên và Tuổi Trẻ bị bắt giam và 5 phóng viên bị thu hồi thẻ hành nghề v́ tội phá hoại an ninh quốc gia. Vụ tham nhũng bị vở lở khi công an bắt được 2 cầu thủ cá độ ngày 13/12/2005 và cuộc điều tra cho biết Bùi Tiến Dũng, Tổng Giám Đốc Đơn vị Quản Lư các dự án PMU-18 đă chi tiêu 2.6 triệu trong tṛ chơi cờ bạc nầy. PMU-18 (Project Management Unit) trực thuộc bộ Giao Thông Vận Tải (GTVT) là cơ quan phụ trách thực hiện xây cất các dự án cầu đường với số vốn 20 tỷ gồm ngân sách quốc gia và quỹ tài trợ ODA của Nhật, Tây Âu và Ngân hàng Quốc Tế (World Bank). Bùi Tiến Dũng là con trai của Bùi Thiện Ngộ, Bộ trưởng Bộ Công An, cấu kết với Nguyễn Việt Tiến (Thứ trưởng Bộ GTVT), Phạm Tiến Dũng (Trưởng pḥng tài chánh), rể của Nguyễn Việt Tiến cùng với Phạm Hoàng Hải, rể của Nông Đức Mạnh, Nguyễn Việt Bắc, rể của Đào Đ́nh Binh (Bộ trưởng Bộ GTVT) cùng với nhiều bạn bè hàng họ lập ra hàng chục công ty để trúng thầu dù các công ty nầy không khả năng và không vốn. Tài sản tham nhũng của Nguyễn Việt Tiến, Phạm Hoàng Hải, Nguyễn Việt Bắc, mỗi người trên trăm triệu MK. Báo Thanh Niên tiết lộ là có ít nhất 40 quan chức cao cấp liên quan đến vụ tham những khổng lồ nầy. Bị gọi ra thẩm vấn trước ṭa án, Bộ trưởng Đặng Đ́nh Binh tuyên bố «Tôi thuộc diện Trung ương quản lư» có nghĩa là chỉ trả lời với trung ương đảng mà thôi. Ngoài ra, 2 đảng viên cao cấp là tướng Cao ngọc Oánh, Cục trưởng Cục điều tra C15, Phạm Xuân Quấc, Cục trưởng Cục điều tra C14 cũng bị dính líu, nhưng được miễn truy tố, rốt cuộc chỉ có Bùi Tiến Dũng và các « tép riu» bị lănh án.

    Một vụ tham nhũng khác gần đây c̣n to tát hơn là vụ Vinashin liên quan đến thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng làm thất thoát 5 tỷ mỹ kim, nhưng rút kinh nghiệm đau thương vụ PMU-18, không một tờ báo nào dám hé môi. Trên thế giới, có quốc gia nào tham nhũng và ngang ngược như Việt Nam cộng sản hay không ?

    Ngoài việc cấu kết quyền lực bằng kết thông gia, các cán bộ cộng sản các cấp đều kết nạp đàn em hàng họ làm vây cánh để chia chác lợi nhuận tham nhũng và bao che lẫn nhau. Điển h́nh như khi Nguyễn Tấn Dũng về trung ương th́ kéo theo Lê Hồng Anh vào bộ Công An, Huỳnh Vĩnh Ái vào chức vụ Phó chủ tịch Ủy ban Thể Thao quốc gia (như Thứ trưởng), Trần Chí Liêm, Thứ trưởng Bộ Y Tế. Đọc lư lịch các cán bộ trong các cơ quan nhà nước và công ty quốc doanh, từ trung ương đến làng xă đều thấy bóng dáng của nguời chỉ huy. Một người bạn của người viết khi về thăm quê hương ở một quận lỵ thuộc tỉnh Long An gặp rất nhiều nhân viên trong quận, thậm chí đến người phu quét chợ, nói tiếng giọng «trọ trẹ» như ông huyện ủy. Trong khi đó, đồng chí Giải phóng miền Nam th́ phải trở về cái cḥi lá xiêu vẹo bên bờ kinh để chờ chết trong nghèo đói, và bà mẹ chiến sĩ răng rụng quần áo tả tơi đứng trước cơ quan xỉa xói «phải chi hồi đó tao kêu lính Quốc Gia bắt nhốt hết cái bọn khốn nạn nầy !».

    Cái «bọn khốn nạn» nầy đă dùng mọi mưu chước xăo quyệt để cai trị với chánh sách bạo ngược miền Bắc trong 66 năm và cả nước trong 36 năm qua và hôm nay run sợ phủ phục trước bọn đàn anh láng giềng để «dựa hơi» tiếp tục kềm kẹp 90 triệu dân Việt Nam hầu tiếp tục vơ vét bóc lột mà viễn ảnh cuộc cách mạng mùa xuân Á Rập làm chúng vừa hoảng hốt, vừa càng hung hản hơn.

    Thay lời kết

    Khi Việt Nam bắt đầu mở cửa với chánh sách gọi là «đổi mới» vào cuối thập niên 80, khi sinh viên Việt Nam lũ lượt ra nước ngoài du học hay tu nghiệp, nhiều người Việt Nam trong nước và nhất là ở hải ngoại hi vọng nước Việt Nam sẽ lần lần thoát khỏi được chế độ độc tài, nghèo đói và chậm tiến. Họ hi vọng với sự tiếp cận tinh thần tự do và kỹ thuật Tây phương, đất nước Việt Nam sẽ được khai phóng hơn. Nhưng đó chỉ là ảo vọng. Trong 20 năm qua, hàng ngàn sinh viên Việt Nam du học và tu nghiệp ở các nước dân chủ và kỹ nghệ đă trở về nước, chẳng những không giúp ǵ cho đất nước khả quan hơn mà c̣n đồng lỏa với những người lănh đạo bất tài, vô lương để gia tăng thêm guồng máy tham nhũng, đưa đất nước mỗi ngày mỗi tồi tệ hơn. Hăy nh́n vài ủy viên trung ương đảng như Nguyễn Thiện Nhân, Cao Đức Phát, Lê Mạnh Hà, Lê Đức Thúy, Nguyễn Thị Đoan, Phạm B́nh Minh, Nguyễn Thanh Nghị ...và biết bao Bộ trưởng, Tổng giám đốc, Giám đốc cơ quan là những sinh viên tốt nghiệp từ Mỹ, Canada, Úc, Anh, Đức, Pháp, họ chỉ lợi dụng cái nhăn hiệu du học ngoại quốc để vinh thân ph́ gia, làm tay sai hay tác nhân trong hàng ngũ quỷ đỏ. Họ chỉ là những cái lọ bằng đất sét được tráng men và một đất nước bị cai trị bằng những cái đầu nhồi nhét đất sét th́ làm sao khá lên được.

    Khi cuộc «cách mạng mùa xuân» lần lượt bùng nổ tại các quốc gia Á Rập, nhiều người Việt Nam ở hải ngoại và một ít người Việt Nam trong nước hớn hở. Họ hớn hở bởi họ hi vọng khi thấy những chế độ độc tài đă thống trị ngót mấy mươi năm tại những vùng đất mà không ai nghĩ dân chúng có thể nổi dậy th́ bỗng chốc lại bốc lên khói lửa, dân chúng đồng loạt xuống đường để lật đổ chế độ độc tài, thanh toán bè lũ ác ôn. Người Việt hải ngoại hi vọng những biến cố nầy sẽ lan tràn đến Việt Nam. Nhưng hi vọng ấy chóng đi qua để trở về với nỗi thất vọng bởi lẽ Việt Nam hôm nay chưa hội tụ đủ những yếu tố của một cuộc «cách mạng mùa xuân Á Rập ».

    Trước tiên phải kể đến chế độ kiểm soát, kềm kẹp người dân VN quá tinh vi và nghiệt ngă. Tuy những thống kê của nhà nước mang bản chất phô trương, khoác lác, với con số 3 triệu đảng viên, 2 triệu cảnh sát công an và nửa triệu quân nhân, tuy vẫn biết có nhiều đảng viên bất măn v́ bị lừa dối hay bị bạc đăi, và không phải cảnh sát công an nào cũng có được chức vụ để có thể tham nhũng trong một xă hội có nền văn hóa phong b́, nhưng phải hiểu là thành phần trung kiên, cúc cung tận tụy cho chế độ, chiến đấu cho chế độ đến giọt máu cuối cùng để cùng chia sẻ và bảo vệ quyền lợi cũng rất đông đảo. Bị nhuộm đỏ khối óc và đánh mất lương tri, nhóm đảng viên lớn nhỏ nầy đang chia chác các đặc quyền đặc lợi trong một hệ thống quyền lực mafia, dùng mọi biện pháp sắt máu để cai trị và bóc lột người dân c̣n thậm tệ hơn thời Pháp thuộc.

    Trong lịch sử, cuộc cách mạng nào cũng bắt đầu bằng sự nổi dậy của khối người bị áp bức. Nhưng muốn cảm nhận được sự áp bức, người dân cần được thông tin những quyền lợi căn bản của con người, những cảnh sống tự do, no ấm để từ đó cảm nhận thân phận mà đ̣i hỏi. Dưới chế độ độc tài, công an trị của cộng sản Việt Nam, mọi thông tin từ bên ngoài, bên trong có mảy may bất lợi cho chế độ đều bị kiểm duyệt và ngăn chận, mọi hành động đối kháng đều bị tiêu diệt từ trong trứng nước. Người dân chỉ được quyền nghe biết những ǵ chánh phủ nói. Từ khi có truyền thông qua trang mạng, thông tin tuy có lưu hành nhiều hơn, nhưng luôn bị bức tường lửa ngăn chận. Internet vẫn c̣n là phương tiện truyền thông của lớp thị dân trung lưu hay giàu có, vốn là thành phần bằng ḷng với cuộc sống, với chế độ, trong khi 80% dân số là những nông dân, thợ thuyền nghèo khổ, ít học, phải vật vă với bữa no bữa đói th́ thời giờ tim óc đâu mà nghe tin tức, mà nghĩ đến đấu tranh trong cảnh giành giựt giữa những người đồng cảnh ngộ và trạng thái kềm kẹp thường xuyên của hệ thống cán bộ, công an .

    Ngoài chuyện thông tin từ thế giới bên ngoài và trong nước bị bưng bít, bị kiểm duyệt, cơ cấu dân số VN hiện nay c̣n là một yếu tố giải thích phần nào lư do cuộc «cách mạng mùa xuân» chưa đến VN. Nếu tính với người dân VN sinh ra sau 1975 th́ thành phần nầy nay đă 35 tuổi và nếu phải kể thêm những đứa trẻ khoảng 5 tuổi vào năm 1975 th́ đến nay họ cũng đă đến tuổi 40. Đó là thế hệ người Việt chẳng biết ǵ về chiến tranh Việt Nam, chẳng có ư niệm ǵ về chế độ Việt Nam Cộng Ḥa. Năm 2008, số người VN đưới 40 tuổi chiếm đến 66% dân số. Ngoài ra, lớp trẻ sinh ra sau 1986 là năm cộng sản bắt đầu chánh sách đổi mới kinh tế th́ đến nay lớp người nầy đă hơn 20 tuổi. Như vậy, trên đất nước VN hiện nay có hơn phân nửa dân số chưa biết thế nào là kinh tế «xếp hàng cả ngày» và chế độ «Mỹ Ngụy» để họ có thể xác định một lập trường chính trị rơ rệt chống Cộng hay theo Cộng. Dĩ nhiên, sanh ra và lớn lên trong nền giáo dục bác đảng và văn hóa phong b́, đa số người Việt Nam trong nước hiện nay không có chọn lựa nào khác là phải sống theo những bản chất của người cộng sản. Tuy nhiên, đó cũng là một sức mạnh vô song để hi vọng lật đổ chế độ bạo tàn cộng sản nếu khát vọng t́m tự do và no ấm được huy động.

    Khi 36 người tự xưng là trí thức gởi thư ngỏ cho chánh phủ bạo quyền, nhiều chống đối và mỉa mai v́ «quá khứ» của người chủ xướng và cung cách, ngôn từ sử dụng trong thư ngỏ đă khiến một số người có thành tín, ưu tư với đất nước đồng kư tên bị vạ lây. Phải hiểu rằng những người bỏ xứ ra đi là những người không chấp nhận sống với chế độ Cộng Sản và sự trở về, thỏa hiệp với chế độ là hành động thiếu lương tri. Vă chăng, với 66 năm cầm quyền bằng phản bội, dối trá và bạo lực của chế độ cộng sản đă quá đủ để cho người có chút suy nghĩ hiểu rằng thỏa hiệp với cộng sản đồng nghĩa với khuất phục hay đầu hàng. Với cộng sản, biên giới bạn và thù họ đă vạch rơ. Trừ một thiểu số người, chỉ v́ ham danh ham lợi, ngụy trang dưới lớp son phấn thương nước thương dân, đă ra đi trong nhục nhă năm xưa rồi hôm nay quay về hợp tác với bạo quyền, cộng đồng 3 triệu người Việt tỵ nạn trên thế giới tự do trong 36 năm qua, mỗi người, mỗi cách đă kiên quyết chống chế độ cộng sản. Những cuộc biểu t́nh, tuyên ngôn, bài viết, bài nói chuyện của cộng đồng người Việt tỵ nạn qua các phương tiện truyền thông phổ biến khắp năm châu là một sức mạnh mà cộng sản khiếp sợ bởi lẽ đó là tiếng nói của người Việt tự do nói cho Thế giới tự do biết được những xấu xa của chế độ cộng sản Việt Nam, và do đó chánh quyền cộng sản t́m mọi cách ngăn chận tiếng nói nầy vang dội trong nước làm thức tỉnh 90 triệu người dân đang bị họ bịt mắt bịt tai.

    Hàng năm, vào dịp Tết, dịp hè, hàng triệu người Việt, trước đây đă bị bạo quyền đày ải trong các trại tù, trại cải tạo, hay nín thở trong các đám lau sậy chờ giờ lên ghe, đi t́m cái sống trong cái chết, th́ nay họ đă sớm quên những ngày ngục tù, nhục nhă khi xưa, nhởn nhơ trở về du hí trên cái đất nước mà đồng bào họ không có cơ may vượt thoát được. Sự có mặt của những du khách Việt kiều nầy cũng là một nguyên nhân khiến cho «cuộc cách mạng mùa xuân» chậm đến. Họ hằn sâu thêm hố ngăn cách giàu nghèo và niềm cay đắng giữa những người đồng cảnh ngộ khi xưa, và dưới mắt của người bất hạnh, có ǵ khác biệt trong sự phản bội giữa người bạn cũ và người thù mới. Người bạn cũ phải ngoảnh mặt để khỏi bị tủi nhục mà kẻ thù mới c̣n khinh rẻ họ nhiều. Tuy nhiên, không phải ai trở về cũng là những du khách bị «mất trí». Có những người, phải nói là hiếm hoi, trở về quê để xây lại mồ mả tổ tiên đă bị cộng sản đào xới v́ hận thù, v́ chiếm đất, hay mang về những món quà mà họ đă chắt chiu dành dụm trong những ngày lao tâm lao lực ở xứ người để tiếp sức cầm hơi cho thân nhân đói khổ, thông tin cho người bị bịt tai biết được những quyền tự do, b́nh đẳng ở thế giới bên ngoài để như vết dầu thắp sáng ngọn nến cách mạng. Nếu cứ mỗi năm, hai triệu du khách Việt kiều trên các nẽo đường du hí, thay v́ nhi nhô tiếng Tây tiếng Mỹ, khoe khoang nhà cao cửa rộng, thực hay láo, làm cho đồng bào nghèo khổ càng thêm bi phẩn, th́ hăy mang về cho đồng bào những bản tin, những tấm ảnh, đại loại như cha Lư bị bịt miệng trước ṭa án, công an đánh đập giáo dân Thái Hà, công ty Vinashin bị tập đoàn lănh đạo tham nhũng hàng tỷ mỹ kim, để cho người dân biết được sự thật bị bít kín, khơi động mối hận thù cộng sản, th́ cuộc cách mạng mùa xuân Việt Nam có cơ may sẽ đến nhanh hơn.

    Nghĩ cho cùng, lịch sử chỉ là sự lập lại những biến cố giống nhau trong những thời điểm và địa điểm khác nhau. Mọi chế độ độc tài rồi cũng bị tiêu diệt. H́nh ảnh cha con Kadhafi phơi thây śnh thúi trong cái nhà kho, Moubarak nằm im bất động trên cái «băng ca» trước ṭa án, phải chăng đó cũng là h́nh ảnh ngày tàn của những bạo chúa cộng sản Việt Nam một ngày nào, xa hay gần.


    http://www.chinhviet.net/14VietNam/2...ngBiSuSuot.htm

  5. #12

    Thâm cung bí sử của Đảng CSVN

    Thâm cung bí sử :
    Thông tin thêm về đồng chí Hồ Đức Việt



    Đại hội lần thứ 11 của Đảng cộng sản Việt Nam đă khép lại hôm 19/1 với kết quả không nằm ngoài dự kiến của các kênh thông tin không chính thống trước đại hội. Trong không khí hân hoan vui sướng khi Đại hội được tổ chức thành công rực rỡ như tuyên truyền của giới truyền thông trong nước, và trong tâm trạng vui sướng của rất nhiều đồng chí tái đắc cử và trúng cử th́ cũng có không ít người phiền muộn, u uất. Trong bài viết lần trước, Dongsongxanh đă đề cập tới khả năng thất cử của đồng chí Hồ Đức Việt, và lần này sẽ nói rơ hơn về lư do ra đi của đồng chí.

    Có lẽ cũng không quá lời khi nói rằng, trong số 6 ủy viên BCT khóa X ra đi v́ các lư do khác nhau th́ trường hợp của Hồ Đức Việt là đặc biệt nhất và đau đớn nhất. Ai cũng biết với chức danh Trưởng Ban tổ chức trung ương Đảng, Hồ Đức Việt có vai tṛ vô cùng quan trọng và có tầm ảnh hưởng lớn lao đối với công tác nhân sự và tổ chức bộ máy hoạt động của Đảng Cộng sản Việt Nam. Cũng chính v́ vị trí nhạy cảm này mà mỗi động thái của Hồ Đức Việt đều có thể khiến cho khối kẻ mất ăn mất ngủ và cũng chính v́ thế mà mỗi quyết định và hành động của Hồ Đức Việt đều khiến sinh mệnh chính trị của ḿnh tiếp tục tồn tại hay chấm dứt.

    Trở lại hội nghị trung ương lần thứ 14 của ĐCS Việt Nam, là hội nghị có ư nghĩa quyết định tới vấn đề nhân sự ĐHĐ lần thứ 11 được nhiều người quan tâm. Tại hội nghị này Hồ Đức Việt với tư cách Trưởng Ban Tổ chức đă đưa ra danh sách dự kiến các ủy viên trung ương khóa tới để tŕnh hội nghị thảo luận và quyết định. Bản danh sách nhân sự này chính là bó đuốc châm lửa cho cuộc chiến quyền lực giữa các phe phái trở nên nóng bỏng. Những tưởng mọi dự định và sắp xếp nhân sự của Bộ Chính trị khóa 10 đă cơ bản đầy đủ và sẽ được thông qua tại hội nghị lần thứ 14, thế nhưng với bản danh sách mới đă khiến cho không ít người tại Hội nghị ngă ngửa v́ bất ngờ. Các ủy viên trung ương bất ngờ không phải v́ cách làm khoa học, dân chủ về cách thức lựa chọn ứng viên, mà bất ngờ v́ một bản danh sách nằm ngoài dự kiến với việc bổ sung nhân sự trung ương và địa phương theo phe cánh của Hồ Đức Việt và loại bỏ những ứng viên đă từng được BCT dự kiến đưa vào, trong đó phải kể tới nhân vật Nông Quốc Tuấn, Bí thư tỉnh ủy Bắc Giang, và là con trai của đương kim Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh. Việc thay đổi bất ngờ này khiến cho Hội nghị lần thứ 14 không thể kết thúc để tiến tới Đại hội mà phải kéo dài tới Hội nghị lần thứ 15 để chốt lại danh sách cuối cùng. Chính cách làm này của Việt đă khiến cho không ít ủy viên BCT nổi giận. Đây chính là giọt nước tràn ly cuối cùng mà BCT ĐCS Việt Nam mất hết khả năng chịu đựng khi đă tạm thời bỏ qua các lỗi lầm trước đó của Việt.

    Và khi đă không chịu đựng nổi th́ những lỗi lầm trước đó cũng sẽ phải được đề cập lại để nhắc cho Việt biết rằng mọi sự việc đều có giới hạn chịu đựng của nó, dù cho Việt có là ai, có cùng chiến tuyến và có là quan chức cấp cao tới đâu đi nữa.

    Có lẽ Hồ Đức Việt c̣n thiếu kinh nghiệm sống và sự từng trải ở đời nên trong cuộc sống và công việc không tránh khỏi những va vấp xương máu phải trả giá đắt. Khi quan chức đă lên tới tột đỉnh quyền lực th́ thường nảy sinh thói kiêu ngạo, xa hoa và trụy lạc. Trường hợp này có lẽ ứng vào với Việt. Trong chuyến đi công tác thăm người anh em Trung Hoa và thăm xứ sở hoa anh đào với tư cách Chủ tịch Hội nghị sĩ hữu nghị Việt- Nhật năm vừa qua, với sự thu xếp bố trí chu đáo của đám đàn em phục vụ cấp dưới, Hồ Đức Việt đă được bố trí ăn chơi chác táng với các mỹ nhân của hai nước này.



    Việc ăn chơi có lẽ không lạ ǵ với đám doanh nhân hoặc quan chức Việt Nam mỗi khi xuất ngoại, tuy vậy, với trường hợp của Hồ Đức Việt sự khác nhau ở chỗ: là ủy viên BCT, đảng luôn luôn quan tâm và bảo vệ các đồng chí của ḿnh. Bởi thế mới sinh ra cái gọi là Ban bảo vệ chính trị nội bộ. Mục đích chính đương nhiên là bảo vệ các đồng chí cán bộ cấp cao, tuy thế, đằng sau đó c̣n có mục đích sâu xa nữa là t́m hiểu và quan tâm tới những hành động và tư tưởng của các đồng chí có xa rời con đường của đảng hay không. Ban này có quan hệ mật thiết với bên Tổng cục t́nh báo của Bộ Quốc pḥng và Tổng cục an ninh Bộ Công an. Nhất cử nhất động của các yếu nhân đều nằm trong tầm ngắm của mấy đơn vị này. Bởi vậy trong trường hợp của đồng chí Việt ăn chơi trác táng ngoài lănh thổ Việt Nam cũng không lọt khỏi tai mắt của các nhân viên mật đó, vậy là h́nh ảnh, tang chứng vật chứng trong mỗi lần hành sự của đồng chí đều nằm trong ngăn kéo của Ban này. Những chứng cứ đó không nhất thiết phải đưa ra xử lư kỷ luật ai cả, nó chỉ việc nằm im như một vết mờ trong tâm khảm đen tối của các đồng chí. Chỉ khi nào nhân vật đó gây tổn hại cho chế độ và lợi ích của đảng th́ mới cần trưng dụng để sử dụng. V́ thực tế, nếu nói chỉ có một đồng chí Việt có những hành động tai tiếng đó th́ phát biểu trên là không toàn diện, và nói như Phó Thủ tướng thường trực Nguyễn Sinh Hùng rằng nếu xử lư kỷ luật hết những đồng chí vi phạm th́ c̣n đâu cán bộ làm việc. Đó mới chỉ là lư do thứ nhất.

    Lại nói về phu nhân của đồng chí Việt, là một nữ tiến sĩ khoa học trẻ trung và hiện đại. Nhưng có lẽ ở đất nước Việt Nam dưới thời cộng sản th́ mọi giá trị khoa học chưa chắc đă cần cho thực tế bằng những giá trị tâm linh huyền ảo với những sức mạnh to lớn vô h́nh. Và như đa số nhân dân từng chứng kiến và chứng thực bằng các ví dụ trước đây, các vị quan chức cộng sản h́nh như địa vị càng cao th́ lại càng sùng bái thánh thần, cho dù ư thức hệ cộng sản mà chế độ này đang áp dụng tại Việt Nam đă từng có thời kỳ áp đặt lên tư tưởng mỗi đảng viên bằng cách tẩy năo sự vô thần vô thánh và thay vào đó là h́nh ảnh của Mác, Lê nin trong đầu. Và trong trường hợp này hoàn toàn đúng với vợ chồng đồng chí Hồ Đức Việt. Chồng mê tín một th́ vợ mê tín mười. Trước khi khai mạc ĐHĐ 11 khá lâu, để bảo vệ cho cái ghế của ḿnh, hai vợ chồng ngoài việc liên tục củng cố các mối quan hệ truyền thống, cùng với đám quân sư đă nghĩ ra mọi biện pháp và cách thức kỳ lạ nhất có thể được để giữ vững cái gọi là long mạch phát tích quan lộ.

    Trên nền tảng của việc tôn sùng phong thủy Trung Hoa sẵn có trong đầu, theo lời khuyên của một thày địa lư khá có tên tuổi hiện nay, hai vợ chồng rước thày về tận Hải Pḥng để yểm bùa các đối thủ nặng kư trong cuộc đua tranh giành quyền lực sắp tới với mục đích nếu leo lên được ghế Chủ tịch Quốc hội th́ tốt, c̣n không chí ít vẫn phải nắm chắc chiếc ghế tổ chức nhân sự của Đảng. Vậy là hai vợ chồng quyết định mời thày yểm bùa Tô Huy Rứa và Phạm Quang Nghị trong đám ủy viên BCT khóa 10, ngăn chặn bằng tâm linh hai nhân vậy có khả năng ảnh hưởng tới cuộc đua quyền lực sắp tới.

    Những tưởng thành công nắm chắc trong tay khi hai vợ chồng đồng chí sẽ chuyển từ căn biệt thự cá nhân tại Ngơ Vĩnh Hồ, phố Thái Thịnh, Hà Nội tới ṭa biệt thư công vụ số 57 Phan Đ́nh Phùng, Hà Nội như thông báo bố trí của Văn pḥng trung ương đảng. Và để thêm phần chắc ăn theo chỉ dẫn phong thủy, phu nhân của đồng chí Hồ Đức Việt c̣n định mạnh tay chặt cả phần cây cối bên nhà Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vươn sang phần nhà công vụ dự kiến phân cho ḿnh. Tiếc thay, điểm thắt nút của mọi vấn đề đă được giải quyết tại Hội nghị trung ương 15 với kết quả ra đi đầy đau xót của đồng chí Hồ Đức Việt sau tất cả những hành động tai tiếng và kỳ quái của đồng chí. Theo tiết lộ của một nhân vật tổng cục 5 tham dự hội nghị, ngay tại Hội nghị 14 khi họp thảo luận nhân sự, Hồ Đức Việt được miêu tả “nhảy như choi choi” giữa hội nghị khi dự kiến nhân sự đưa ra gặp phải sự phản bác mạnh mẽ của các đại biểu.



    Cũng bởi sự phản bác mạnh mẽ và cảm nhận mối nguy cơ bị loại bỏ khỏi cuộc chơi khi không c̣n sự ủng hộ của các thành viên BCT, vợ chồng đồng chí Việt lại tiến hành một hành động xoay chuyển cuối cùng dựa vào tâm linh. Đó là ngay trong ngày 21/12, phu nhân đồng chí đă điều động một tổ công nhân của công ty công viên cây xanh với đầy đủ phương tiện máy móc cơ giới hiện đại đến nhà riêng tại ngơ Vĩnh Hồ để bứng hết tận gốc loạt cây cau cao tới 15m trồng trước sân nhà với điều kiện bốc rời đi ngay trong buổi sáng không được chậm trễ cho kịp giờ thiêng, đồng thời xoay chuyển lại hướng bếp. Thay thế loạt cau lưu liên kia sẽ là nhóm cây Ḥe với hy vọng c̣n nước c̣n tát nhằm giữ cho được cái ghế tổ chức nhân sự của Đảng.

    Tiếc thay, như chúng ta biết, việc ǵ đến tất sẽ phải đến, chọc giận các đồng chí khác là việc không nên làm, nhất là chơi đồng chí Tổng và dùng quỉ kế để yểm bùa tâm linh người khác. Đó là hành động xấu chơi không thể chấp nhận đối với đồng đội. Việc trừng phạt tất phải xảy ra cho dù có cầu viện tới thánh thần để đạt dụng ư xấu.

    Kết quả là h́nh ảnh đồng chí Hồ Đức Việt xuất hiện trên các phương tiện truyền thông với h́nh hài tiều tụy và vẻ mặt hốc hác khó tin, đứng trên đoàn Chủ tịch phát biểu với đôi vai tḥng trễ xuống như một dấu hiệu thừa nhận sự thất bại. Nếu ai tinh ư sẽ nhận thấy chiếc ghế trống của đồng chí vào buổi sáng hôm thứ Tư (12/1). Có lẽ do bởi đồng chí vẫn chưa hết sốc với những ǵ xảy đến cho ḿnh chăng.


    Thắng bại là chuyện thường t́nh ở đời, trong mỗi cuộc đua tranh luôn có người thắng và kẻ thua cuộc. Tuy vậy, tranh đua là để t́m ra người giỏi hơn và điều đó chỉ có ư nghĩa khi đó là cuộc đua tranh được tổ chức một cách công bằng và trên tinh thần thi đấu cao thượng. Hăy sống sao cho khi thất bại vẫn cảm thấy thanh tâm an lạc v́ những điều ḿnh làm hoàn toàn không vướng bận chút màu đen tối ô trọc. Vậy xin nhắc lại câu nói của tiền nhân để mỗi người chúng ta suy ngẫm và b́nh xét, bất kể người đó là ai, đặc biệt là những người có tầm ảnh hưởng lớn lao đối với vận mệnh dân tộc: “Dục b́nh thiên hạ, tiên trị kỳ quốc; dục trị kỳ quốc, tiên tề kỳ gia; dục tề kỳ gia, tiên tu kỳ thân; dục tu kỳ thân, tiên chánh kỳ tâm”.

    Dong Song Xanh
    http://hoangsa1.multiply.com/journal/item/361

  6. #13

    Thâm cung bí sử của Đảng CSVN

    Thâm cung bí sử của Đảng CSVN
    Những nhân chứng cuối cùng
    B.S. Trần Nguơn Phiêu


    Khi quyển “Viết cho Mẹ và Quốc hội” của Ông Nguyễn Văn Trấn được nhà xuất bản Văn Nghệ cho ra mắt ở hải ngoại, rất nhiều b́nh luận gia đă góp ư phân tích về tài liệu này. Đây là một quyển sách đă gây nhiều chấn động ở trong nước và cả ở hải ngoại v́ lần đầu tiên, vài chi tiết “thâm cung bí sử” trong sinh hoạt nội bộ của giới lănh đạo đảng Cộng sản Việt Nam được tác giả phơi bày trước công luận.
    Ông Tôn Thất Thiện ở Canada là một trong những nhà b́nh luận thời sự có tiếng đă viết một bài ca ngợi việc làm của Ông Trấn. Ông Thiện có đề cập đến vài ư kiến dè dặt đối với lập trường của Ông Trấn và đă đề cao các sử liệu mà Ông Trấn đă tŕnh bày. Một b́nh luận gia nổi tiếng khác, Ông Lâm Lễ Trinh, một nhân sĩ miền Nam từng giữ chức Tổng trưởng bộ Nội vụ thời chánh phủ Ngô Đ́nh Diệm, đă gọi Ông Trấn dưới danh từ “hung thần Chợ Đệm,” một danh từ mà giới chánh trị miền Nam am hiểu t́nh h́nh trong khoảng thời gian khởi đầu cuộc kháng chiến Nam bộ đă riêng tặng cho Ông Nguyễn văn Trấn.



    Nguyễn Văn Trấn (1914-1998)

    Ông Trấn nay đă qua đời. Người viết bài này đă thực hiện tài liệu này từ lâu dưới tựa đề “Hiện tượng Nguyễn Văn Trấn” nhưng nhiều bạn thân đă đề nghị khoan cho ra mắt v́ nhầm vào lúc Ông Trấn đang thực hiện báo chui “Người Sài G̣n,” một tờ báo đă từng làm nhức nhối giới cầm quyền trong nước. Phê b́nh Ông Trấn vào lúc đó là việc làm không ích lợi cho việc tranh đấu chung.
    Trong quyển “Viết cho Mẹ và Quốc hội,” tác giả đă rất nhiều lần đề cập đến những bạc đăi mà người kháng chiến miền Nam đă phải đương đầu khi tập kết ra Bắc. Ông Trấn đă nêu lên trường hợp Ung Văn Khiêm, Bộ trưởng Ngoại giao Bắc Việt đă bị cho ra ŕa v́ một tuyên bố chung mà Ông Hồ Chí Minh đă kư với lănh tụ cộng sản Tiệp Khắc Novotny. Lê Đức Thọ đă đổ trách nhiệm cho một ḿnh Ung Văn Khiêm đă thảo văn thư mặc dầu nhiều người đă biết là ông Hồ Chí Minh đă có bút tích phê sự đồng ư trên dự thảo văn kiện này. V́ Lê Duẩn muốn bứng Ung Văn Khiêm ra khỏi bộ Ngoại giao nên Ung Văn Khiêm đă phải chịu mất chức để làm “dê tế thần.”
    Ông Bùi Công Trừng đă từng có chân trong bộ Chính Trị, đă bị quản chế tại gia cho đến ngày chết. Dương Bạch Mai, có tiếng là thân Nga và chống đường lối thân Trung Quốc đă chết bất ngờ và mờ ám khi Chu Ân Lai sắp đến viếng thăm Hà Nội. Ông Mai đang dự cuộc họp Quốc Hội tại Nhà Hát Lớn Hà Nội đúng vào lúc ông đang sắp sửa đọc một diễn văn nảy lửa chống lại đường lối này. Diễn văn đă có sẵn trong túi áo nhưng trong giờ giải lao, ông đă đột tử khi chưa uống cạn ly bia của các đại biểu mời ông để mừng sinh nhật của ông vào ngày hôm sau.
    Ông Trấn đă có ư muốn để Nam bộ cho người Nam trách nhiệm quản lư sau 1975, nhưng những người am tường chuyện cũ đă chua chát bảo nhau:
    “Các ông đă ám hại bao nhiêu nhân tài miền Nam, c̣n đâu người để giúp các ông?”
    Trong sách đă dẫn, Ông Trấn đă đề cập rất nhiều về sự góp công của ông trong những ngày bố trí khởi nghĩa ở Nam bộ. Ông không đả động ǵ về việc ông đă giúp Đảng Cộng sản Đệ tam thanh toán các nhà ái quốc đă từng cùng tranh đấu chống thực dân Pháp ở miền Nam. Ông đă làm việc đó để giúp đảng dành quyền độc tôn lănh đạo. Ông không có một lời đề cập hay ân hận về các việc ông đă thi hành. Trái lại, nếu đọc kỹ những ḍng ông viết, người hiểu chuyện có cảm tưởng là ông cố ư tự bào chữa việc ông làm v́ những người ông thanh toán đă có lập trường đối nghịch với chủ trương của ông hay của Đảng của ông. Bàng bạc trong các đoạn văn, ông đă để rất nhiều thời giờ công kích lập trường của các đảng hay xu hướng đối phương khác, nhất là các người trong nhóm Đệ Tứ.
    Thật ra, trong giới chánh trị thời Việt Nam Cộng Ḥa, rất ít người biết đến ông Trấn. Ông chỉ được nhắc đến nhiều sau khi sách của ông đă được xuất bản ở hải ngoại. Trong giới đă từng tham gia tranh đấu ở miền Nam, ông Trấn đă được biết như là một cấp thừa hành được đảng tin cậy, một “thiên lôi” chỉ đâu đánh đó. Ông đă nh́n nhận chức vụ chánh thức của ông vào lúc khởi đầu là Giám đốc Quốc gia Tự vệ Cuộc.
    Lúc Pháp chưa trở lại chiếm Sài G̣n, ngày 09-09-1945 người của Trần Văn Giàu là Lư Huê Vinh thuộc Quốc gia Tự vệ Cuộc, đă bao vây trụ sở Việt Nam Độc lập Vận động Hội để bắt Giáo chủ Phật giáo Ḥa Hảo, Huỳnh Phú Sổ ở biệt thự đường Miche (tức Đường Phùng Khắc Khoan). Ông Huỳnh Phú Sổ đă thoát, nhờ sang được một nhà bên cạnh.
    Quốc gia Tự vệ Cuộc với sự trợ giúp của Mai Văn Bộ, đă dàn cảnh để bêu xấu Ông Huỳnh Phú Sổ bằng cách ngụy tạo chưng bày một rương đầy h́nh ảnh phụ nữ khỏa thân mà họ phao vu là đă bắt gặp trong khi lục soát nhà.
    Trong đêm 23 tháng 9 năm 1945, ngày lịch sử mở màng cuộc Kháng chiến Cách mạng Mùa Thu ở Nam bộ, người bị giết đầu tiên, thây phơi trên đường Albert 1er ( Đường Đinh Tiên Hoàng) là ông Lê Văn Vững, bí thư vùng Sài G̣n-Chợ Lớn của nhóm Tranh Đấu và cũng là người phụ trách phát hành lại báo Tranh Đấu. Như vậy người Việt Nam đầu tiên đă bỏ ḿnh trong cuộc Kháng chiến chống Pháp không do thực dân giết mà lại do Tự vệ Cuộc miền Nam thanh toán. Bà vợ của ông Vững đă tận tụy suốt đời nuôi con và mở một tiệm bán bánh mức trên đường Đinh Tiên Hoàng, gần góc đường Hiền Vương. Tiệm trương bảng màu vàng đề tên Lê Văn Vững chữ đỏ, để kỷ niệm người chồng vắn số. Một người con của ông Vững là Tiến sĩ Lê Tuấn Anh về sau đă học thành tài và có lần giữ chức Tổng trưởng Canh nông thời chánh phủ Trần Thiện Khiêm.
    Vài ngày sau 23 tháng 09, 1945 nhà giáo Nguyễn Thi Lợi phụ trách báo Tranh Đấu cũng bị thủ tiêu ở Cần Giuộc, Chợ Lớn. Cuộc khủng bố trắng, săn bắt, ám sát các nhân sĩ ái quốc có uy tín nhưng không thuộc Đảng Cộng sản từ đó đă xảy ra hằng ngày, bắt đầu từ Bùi Quang Chiêu đến Hồ Văn Ngà, Trần Quang Vinh, Luật sư Hồ Vĩnh Kư và vợ là Bác sĩ Nguyễn Thị Sương (nguyên Thủ lănh Phụ Nữ Tiền Phong)v.v… Nhà viết báo và cách mạng danh tiếng trong thời kỳ “Đông dương Đại hội,” Diệp Văn Kỳ, khi biết rơ ư đồ của Trần Văn Giàu, đă lánh mặt, mặc áo tu lên ở Tha La Xóm Đạo (Trảng Bàng) cũng bị bắt và sát hại trong đêm.
    Một nhân tài có tiếng tăm khác bị thanh toán là Luật sư Dương Văn Giáo. Cái chết của ông Giáo có thể có liên can một phần nào đến cấp chỉ huy trực tiếp của ông Trấn, tức ông Trần Văn Giàu, Chủ tịch Ủy ban Hành chánh Nam bộ. Số là trước khi Nhật đảo chánh Pháp ngày 09 tháng 03 năm 1945, ông Trần Văn Giàu cũng như một số lớn các nhà cách mạng khác, đă bị Pháp cầm tù ở Trại Tà Lài (Bà Rá). Có thể v́ nhu cầu chánh trị, để chống phá quân đội Nhật, giới cầm quyền Pháp ở VN đă nhận chỉ thị từ Pháp dàn cảnh để ông Trần Văn Giàu vượt ngục Tà Lài để ra ngoài hoạt động chống Nhật. Khi Nhật đảo chánh Pháp, trong các hồ sơ mật được giữ trong văn khố Sở Mật thám ở Catinat, văn kiện này được người Nhật t́m ra và ông Huỳnh Văn Phương là người được Chánh phủ Trần Trọng Kim cho phụ trách cơ sở bót Catinat đă có tài liệu về việc Trần Văn Giàu gặp gỡ với trùm mật thám Arnoux của Pháp.
    Trong một phiên họp của Mặt trận Quốc gia Thống Nhất ở nhà vợ chồng bác sĩ Hồ Vĩnh Kư, đường Phan Đ́nh Phùng, ông Dương Văn Giáo lúc đó từ Thái Lan về, đă rút từ cập da ra tài liệu này cho các người hiện diện xem. Sau khi thảo luận, chính ông Giáo là người đề nghị không công bố tài liệu này để không làm mất uy tín ông Trần Văn Giàu để Mặt trận Việt Minh có thể lănh đạo hữu hiệu việc chống Pháp lúc đó đang lâm le chiếm trở lại miền Nam. Quyết định sau cùng của buổi hội là giao cho Dương Văn Giáo đến gặp Trần Văn Giàu đặt vấn đề cải tổ Lâm Ủy Hành Chánh.
    Quân Pháp, với sự thỏa thuận của quân đội Anh đang chiếm đóng, làm chủ được Sài G̣n nhưng c̣n bị bao vây trong thành phố, Dương Văn Giáo đă bị vu cáo là Việt gian và bị xử tử ở Cầu Bến Phân (Gia Định). Phần đông những người hiện diện trong buổi hội lịch sử kể trên như luật sư Hồ Vĩnh Kư và vợ là bà bác sĩ Nguyễn Thị Sương, Huỳnh Văn Phương, Hồ Văn Ngà, Huỳnh Phú Sổ, Lê Kim Tỵ… sau đó đă lần lượt bị giết chỉ trừ Vũ Tam Anh (sau bị Mật vụ chế độ Ngô Đ́nh Diệm giết) và Nguyễn Văn Hướng.
    Những người đă bị thủ tiêu không những phần nhiều đă hoạt động chung quanh vùng Sài G̣n, Chợ Lớn mà c̣n cả nhiều người ở các tỉnh xa ở miền Nam. Danh sách những người này như đă được ghi nhận từ lâu, chỉ chờ có cơ hội là được đem ra thi hành. Ông Trịnh Hưng Ngẫu (người được giới tranh đấu ở Nam biết tiếng không phải chỉ v́ ông đă chế biến cho các xe chuyên chở sử dụng ḷ đốt than gọi là gasogen để thay thế xăng khan hiếm vào thời đó, mà do thành tích ông đă đá vô mông một c̣ Pháp nhân một cuộc bảo vệ ông Bùi Quang Chiêu từ Bến Nhà Rồng, Khánh Hội về tới nhà ở Phú Nhuận) đă cho biết là trong một cuộc gặp gỡ Trần Văn Giàu ở Thái Lan, ông Giàu đă khoe là ông có danh sách hơn 200 người cần thủ tiêu nhưng chưa thi hành kịp (!).
    Một số đông những người này đă bị Tự vệ Cuộc của ông Trấn bắt giam trước khi Lâm Ủy Hành Chánh của Trần Văn Giàu rút khỏi Sài G̣n đi về miệt Tân An. Ông Trấn đă có đề cập đến việc này trong sách của ông (Xem trang 136) với lời khen (!) “Pháp cho nhảy dù xuống Hội đồng Sâm để giải thoát cho tù nhân mà ta giam ở đó. Có cái tốt là tù nhân không chạy theo Tây.” Tù nhân (!) được giao cho Phạm Hùng đem vào kinh Xáng và đi luôn xuống Cà Mau. Một số những người bị giam nầy đă thoát chết khi được ông Nguyễn Ḥa Hiệp, chỉ huy trưởng của Đệ tam Sư đoàn, bắt buộc Tự vệ cuộc phải trả lại tự do, nhân lúc Sư đoàn này rút lui về Hậu giang. Người may mắn trong trường hợp này là ông Ngô Văn đă kể lại chuyện trong quyển “VIET-NAM, 1920-1945, révolution et contre-révolution sous la domination coloniale” xuất bản ở Pháp.
    Riêng trường hợp ông Hồ Văn Ngà th́ bị giết “nguội” về sau, khi ông bị giam ở Kim Quy, Đá Bạc, Rạch Giá. Cùng bị giam với Hồ Văn Ngà có ông Trần Quang Vinh, một nhân sĩ Cao Đài danh tiếng. Ông Nguyễn Thành Phương và Vũ Tam Anh đă tổ chức phá khám để giải thoát hai ông Vinh và Ngà nhưng chỉ cứu được Trần Quang Vinh. Hồ Văn Ngà hôm đó được một cán bộ giữ khám là học tṛ cũ mời về nhà dùng cơm! Ông Ngà sau đó bị giết ở Ḥn Đá Bạc. Người viết bài đă có những phút vô cùng cảm động khi nghe ông Ngà đọc diễn văn nhân cuộc tập hợp lớn, ngày18-03-1945, mừng nước nhà thoát được ách thực dân Pháp, tổ chức ở Vườn Ông Thượng (lúc ấy c̣n gọi là vườn Bồ Rô) sau ngày 09-03-1945, ngày Nhật đảo chánh Pháp. Tờ truyền đơn của buổi tập hợp in màu đỏ đă được người viết trân trọng giữ nhưng sau đó đă được người nhà đốt khi Pháp trở lại chiếm Nam Bộ. Ông Hồ Văn Ngà đă nói với những người giết ông:
    “Giết th́ cứ giết nhưng đừng kêu qua là Việt gian.”
    Những tội ác mà ông Nguyễn Văn Trấn cũng như những người khác như Nguyễn Văn Tây, Kiều Đắc Thắng, Kiều Tấn Lập, Cao Đăng Chiếm… đă thi hành, xét cho kỹ, chỉ là việc làm của cấp thừa hành. Trách nhiệm là do chủ trương của cấp chỉ huy. Những gương mặt nổi vào thời bấy giờ là Trần Văn Giàu ở miền Tiền giang, Hậu giang và Dương Bạch Mai ở miền Đông Nam bộ. Nhưng đứng sau lưng Trần Văn Giàu, những nhân vật có thực quyền là các cấp xứ ủy được gởi vào từ Hà Nội sau ngày 02-09-1945 như Hoàng Quốc Việt, đại biểu của Trung Ương Đảng hoặc Cao Hồng Lănh, đại biểu Tổng bộ Việt Minh, để đưa chỉ thị cho Trần Văn Giàu.
    Dương Bạch Mai và Trần Văn Giàu là hai nhân vật công khai trong cuộc Cách Mạng Tháng Tám được nhân dân Nam bộ biết tiếng nhưng tên tuổi hai ông lại không thấy được ghi chép trong cuốn « Lịch Sử Đảng Cộng Sản Việt Nam »! Cuộc lănh đạo thật sự là do các ông Hoàng Quốc Việt được ông Hồ Chí Minh phái vào Nam và các ông Lê Duẩn, Tôn Đức Thắng như đă được ghi trong cuộc họp Xứ Ủy Nam bộ ở Cây Mai (Chợ Lớn) ngày 23-09-1945 và cuộc họp Xứ Ủy Mở Rộng ở Thiên Hộ (Mỹ Tho) ngày 25-10-1945 để đối phó với sự tấn công của Pháp.
    Chủ trương và trách nhiệm thủ tiêu các phần tử ái quốc ngoài Đảng ở miền Nam, để đảng Cộng sản VN được độc quyền lănh đạo phải được quy cho các thành phần kể trên. Chúng ta cũng có thể đi lần lên cao hơn nữa cho đến cấp Trung Ương ở Bắc bộ như Hồ Chí Minh và Trường Chinh. Việc này không phải chỉ là một ước đoán, nhất là khi quyết định này liên quan đến các đảng viên thuộc Đệ Tứ bị thủ tiêu v́ các đảng viên cộng sản Việt Nam đă từng được huấn luyện theo chiều hướng đó:
    Kể từ năm 1937, khi Stalin chủ trương phải tiêu diệt nhóm của Trostky (Báo Pravda ngày 14-02-1937), chỉ thị này đă được các đảng viên cộng sản Đệ tam tuân hành triệt để. Năm 1939 ông Hồ Chí Minh đă viết ba bức thư từ Trung Quốc gởi về cho đảng viên trong xứ mà nội dung, từ ngữ giống như hệt bài báo năm 1937 của Stalin (Xem: Hồ Chí Minh Toàn Tập, tập 3, trang 97 và ba bức thư tiếng Pháp, kư tên là Line, đăng trong tờ báo Notre Voix, số tháng Sáu và tháng Bảy năm 1939). Đối với một người vốn đă hấp thụ văn hóa Đông phương Khổng, Mạnh như ông Hồ Chí Minh, ngôn từ quá thô được sử dụng trong ba văn kiện kể trên quả là một bất ngờ khó hiểu được, ngoại trừ phải được coi như là một ngôn ngữ dịch từ các bản văn của Stalin.
    Trong cuốn Lịch Sử Đảng Cộng sản Việt Nam có đầy rẫy những loại chứng cớ bịa đặt để chứng minh việc khủng bố và bắt bớ nhóm các chiến sĩ Đệ Tứ trong đó có Phan Văn Hùm, Trần Văn Thạch, Phan Văn Chánh, Nguyễn Văn Số, Phan Văn Hoa (em của Hùm), Trần Văn Sĩ… để bị thủ tiêu tập thể. Tài liệu đă nói là các đảng viên này “lúc đó đang lẩn trốn” trong vùng Dĩ An. Những người “viết sử” Đảng hằng chục năm sau vẫn c̣n cố ư mạ lỵ những anh hùng đă chết. Sự thật trái lại đă cho biết là khi Pháp tái chiếm Sài G̣n, nhóm Đệ Tứ đă thành lập các toán vơ trang chống thực dân. Khi bộ phận của Trần văn Giàu kéo ra khỏi Sài G̣n đi về hướng B́nh Chánh, Tân An… th́ một nhóm vơ trang Đệ Tứ đă về tập trung và lập bản doanh ở vùng Suối Xuân Trường (Thủ Đức). Bộ đội của Trần Văn Giàu, Dương Bạch Mai thay v́ lo đánh Pháp lại t́m cách bao vây giải giới nhóm này với chủ trương để thống nhất bộ đội vơ trang. Nhiều người trong nhóm vơ trang đă không đồng ư cho giải giới, nhưng nhiều người khác lại không muốn có chuyện đổ máu giữa người Việt với nhau. Cuối cùng 64 người trên 68 có mặt hôm ấy bỏ thăm chịu ở lại, chấp thuận chịu cho giải giới. Những liệt sĩ này không ngờ là họ đă tự trói tay để sau này bị giết tập thể ở Sông Ḷng Sông (Phan Thiết).
    Một trường hợp được biết nhiều nhất là cái chết của nhà cách mạng nổi danh ở miền Nam là ông Tạ Thu Thâu. Đối với các bạn trẻ hiện nay, tưởng nên nhắc lại cho rơ là Tạ Thu Thâu từng du học ở Pháp, đă hoạt động chánh trị lúc ở Pháp cũng như sau khi bị trục xuất về VN v́ ông đă đứng ra tổ chức một cuộc biểu t́nh hơn 200 người ở Paris, trước Điện Elysée (Dinh Tổng Thống Pháp), phản đối việc án xử tử 13 chiến sĩ Việt Nam Quốc Dân Đảng ở Yên Bái. Trong số 19 người cùng bị trục xuất về nước ngày 24-6-1930 trên tàu Athos II ở cảng Marseille có Tạ Thu Thâu, Trần Văn Giàu, Nguyễn Văn Tạo, Huỳnh Văn Phương, Hồ Văn Ngà, Lê Bá Cang, Phan Văn Chánh v.v…
    Về đến Việt Nam, Tạ Thu Thâu đă cùng với những nhà cách mạng thuộc nhóm Đệ Tứ và Đệ Tam cho ra tờ báo Tranh Đấu (La Lutte) làm diễn đàn công khai chống thực dân Pháp. Trước khi xảy ra cuộc Cách mạng Mùa thu, ông đang tham dự công tác ở miền Bắc.
    Trên đường trở về Nam, khi đi ngang Quảng Ngăi ông đă bị bắt, ngày 18 tháng 8 năm 1945, bị giam ở đ́nh Xuân Phổ và sau đó bị giết ở Cánh đồng Dương, bờ biển Mỹ Khê.
    Tưởng cũng nên nhắc đến một sự kiện là vào thời buổi nầy hai nhân vật là Hoàng Quốc Việt, đại biểu Trung Ương và Cao Hồng Lănh, đại biểu Tổng bộ Việt Minh cũng được ông Hồ Chí Minh gởi vào Nam để mang các chỉ thị của đảng. Các đại diện này lên đường ngày 27 tháng 8, 1945 khi được tin Trần Văn Giàu “cướp chánh quyền” ở miền Nam, trong khi Tạ Thu Thâu đă bị bắt ở Quảng Ngải. Phái đoàn được của Hoàng Quốc Việt được cấp tốc phải vào Nam để “thống nhất Đảng bộ Nam bộ” nên chỉ dừng chân ngắn ở Huế và Quảng Ngăi, Nha Trang, Phan Thiết. Việc này chứng tỏ chắc chắn là họ biết rơ (hay để đưa chủ trương của Hà Nội?) về việc Tạ Thu Thâu bị giam cầm khi họ đến Quảng Ngăi (Xem:Từ Đất Tiền Giang, Hồi kư của Nguyễn Thị Thập, trang 281- 285, Nhà xuất bản Văn Nghệ, thành phố Hồ Chí Minh, 1986). Ông Thâu không bị giết ngay mà c̣n qua một phen xét xử. Vào lúc đó đường dây điện thoại liên lạc với Hà Nội vẫn c̣n. Hôm sau, khi ông Thâu chết, đă có kư giả hỏi ông Hồ Chí Minh ở Hà Nội về việc này th́ ông có trả lời là địa phương đă “giết lầm một người ái quốc.”
    Năm 1946, khi được nhà văn Daniel Guérin ở Paris gạn hỏi về cái chết của Tạ Thu Thâu, ông Hồ chí Minh cũng tuyên bố:
    “Tạ thu Thâu là người yêu nước tầm cỡ lớn. Tôi khóc cái chết của ông.”
    (Ce fut un grand patriote, nous le pleurons).
    (Xem: Au Service Des Colonisés của Daniel Guérin, Éditions de Minuit, Paris)
    Những ai đă từng biết rơ lề lối làm việc của các đảng viên Cộng sản ắt cũng biết là những quyết định hệ trọng bao giờ họ cũng phải tham khảo cấp trên. Như vậy quyết định thủ tiêu ông Tạ Thu Thâu không thể định đoạt do Từ Ty, một bí thư đảng và chủ tịch một vùng nhỏ như Tư Nghĩa. Chỉ thị quan trọng này chắc chắn phải do cấp xứ ủy Hoàng Quốc Việt hay do cấp cao hơn nữa ở Bắc bộ phủ chỉ thị cho Từ Ty!
    Năm 1989, ông Trần Văn Giàu có dịp qua thăm Paris. Nhiều nhà cách mạng và các sử gia có một buổi gặp gỡ ông Trần Văn Giàu để t́m hiểu về các diễn biến khi ông Giàu tổ chức dành chánh quyền ở Nam bộ. Khi được hỏi về cái chết của ông Thâu, th́ Trần Văn Giàu cho biết việc đă xảy ra không phải thuộc địa phương ông phụ trách. Ông cũng cho biết Tạ Thu Thâu đă từng là ân nhân đă giúp phương tiện cho ông sang Pháp nên chắc chắn là ông không có làm việc đó. Cụ Trần Văn Ân năm nay trên 96 tuổi hiện ở Rennes (Pháp) vẫn thường hay nhắc là ngày trước Tạ Thu Thâu vẫn coi Giàu như em út, mỗi lần đi Toulouse đều kiếm sách vở hay, đem cho Giàu và nâng đỡ Giàu trên đường học vấn.
    Khi ông Giàu sang Pháp vào tháng 10, năm 1989 cũng nhằm lúc có hơn 100 nhân sĩ nổi tiếng ở Pháp và thế giới về sử học, văn học, nhân quyền đă đồng kư tên trong một bản kêu gọi phục hồi danh dự cho các ông Tạ Thu Thâu, Trần Văn Thạch, Nguyễn Văn Số, Phan Văn Hùm, Phan Văn Chánh, Huỳnh Văn Phương. Ông Giàu có hứa là khi trở về Việt Nam ông sẽ “rửa tiếng cho Tạ Thu Thâu, nếu Đảng Cộng Sản Việt Nam không chịu rửa tiếng.”
    Riêng khi hỏi về các vụ thủ tiêu các nhà cách mạng khác như Phan Văn Hùm, Trần Văn Thạch, Phan Văn Số… hay Đức Thầy Huỳnh Phú Sổ ở Nam bộ là vùng ông Giàu trực tiếp trách nhiệm th́ ông đă tỏ ra rất lúng túng (Việc họp này vào ngày 17-10-1989 đă được quay phim, thu băng và c̣n được lưu giữ).
    Việc thủ tiêu Đức Thầy Huỳnh Phú Sổ, có thể quả quyết là ông Trần Văn Giàu không có phần trách nhiệm v́ đă xảy ra vào ngày 16-04-1947, sau khi ông Giàu được gọi về Bắc và không được cho trở về Nam tiếp tục công tác. Việc nhúng tay vào tội ác giết giáo chủ Ḥa Hảo đă được các nhân chứng nh́n nhận vai tṛ của Tự vệ Cuộc của ông Nguyễn Văn Trấn. Ông Huỳnh Phú Sổ lúc đó đang giữ chức vụ Ủy viên đặc biệt của Ủy ban Hành chánh Kháng chiến Nam bộ từ chiến khu miền Đông trở về miền Tây theo lời mời của Trần Văn Nguyên, Ủy viên Quân sự và Thanh tra Chánh trị miền Tây của Việt Minh. Đây là một sấp xếp để Trần Văn Nguyên và Bửu Vinh đưa ông Huỳnh Phú Sổ đến Đốc Vàng Hạ, thuộc thôn Tân Phú để ám hại. Đến tối, chính tám nhân viên thuộc Tự vệ cuộc đă tràn vào đâm bốn bảo vệ quân của Đức Thầy. Một người, là Phan Văn Tỷ đă né tránh được, thoát ra ngoài và bắn tiểu liên để báo động (Xem “Phật Giáo Ḥa Hảo” của Nguyễn Long Thành Nam, trang 432).
    Những bí ẩn về các sự kiện lịch sử kể trên chưa từng được những người trực tiếp can dự nêu ra ánh sáng mặc dầu đă xảy ra cách đây gần 50 năm. Ông Nguyễn Văn Trấn có đề cập đến một vài sử liệu nhưng các việc này phần nhiều liên can đến các việc xảy ra ở Hà Nội. Những chuyện ở miền Nam thường chỉ được ông nói phớt qua. Những nhân vật am tường về các sự việc xảy ra trong những năm tháng đầu của cuộc kháng chiến nay đă lần lượt ra đi kể từ Dương Bạch Mai, Hoàng Quốc Việt, đến Nguyễn Văn Trấn v.v… Nay chỉ c̣n Trần Văn Giàu, Hà Huy Giáp… là những nhân chúng cuối cùng, mà lại là nhân chứng biết rất nhiều sử liệu. Ông Giàu lại cũng là người được các giới trí thức trẻ hiện nay biết đến nhiều như một sử gia. Với tư cách sử gia chắc ông Giàu hẳn biết là các việc gọi là bí mật lịch sử, sớm muộn ǵ cũng sẽ được phơi bày ra ánh sáng. Chẳng hạn chuyện xảy ra vào thời nội chiến Tây Ban Nha (1936-1939) liên can đến cái chết của của Andres Nin, lănh tụ của đảng POUM (Parti Ouvrier d’unification Marxiste).
    Andres Nin nguyên là Bộ trưởng Tư pháp của Cộng Ḥa Catalogne và có quen biết nhiều với Trostky. Nhóm phóng viên đài truyền h́nh TV-3 Catalane đă t́m được trong kho tài liệu của Mật vụ NKVD (tiền thân của KGB), là nhân viên Alexandrov Orlov được chỉ thị từ Stalin phải cùng với hai đảng viên cộng sản Tây Ban Nha t́m cơ hội bắt cóc, tra tấn và ám sát Nin (Xem: báo Le Monde, ngày 12 -11-1992). Việc này đă xảy ra ba năm trước khi Trostky cũng bị Mật vụ Stalin ám sát ở Mễ Tây Cơ.
    Một ngày nào đó, biết đâu các giới sử gia VN lại cũng sẽ có dịp khảo cứu kho tài liệu lưu trữ của Mật vụ KBG ở Nga và sẽ phát giác được các tài liệu liên quan về Việt Nam trong thời điểm sau cách mạng 1945. Kinh nghiệm đă cho biết là các đảng cộng sản chư hầu Nga, làm việc ǵ theo chỉ thị của Stalin, đều phải có các báo cáo chi tiết.

  7. #14

    Thâm cung bí sử của Đảng CSVN

    Thâm cung bí sử của Đảng CSVN
    Những nhân chứng cuối cùng - P2
    B.S. Trần Nguơn Phiêu




    Trần Văn Giầu (1911-2010)

    Ông Trần Văn Giàu đă có hứa lúc ông thăm viếng Paris mùa hè năm 1989, là ông sẽ t́m cách phục hồi danh dự cho Tạ Thu Thâu. Ở Paris, năm 1946, trong cuộc hội kiến với nhà văn Daniel Guérin là bạn cũ của Tạ Thu Thâu, ông Hồ Chí Minh đă nh́n nhận rằng ông Thâu là một người yêu nước đă bị giết nhầm. Như vậy việc phục hồi danh dự cho ông Thâu là một việc có thể làm được nhưng cho tới nay việc ấy chưa thấy được thực hiện. Nhiều anh em trong giới từng tranh đấu trong quá khứ đă không coi việc này là quan trọng. Họ c̣n tỏ ra bất b́nh khi nghe đề cập đến việc này. Họ thường nói: “Những người từng vấy máu anh em cách mạng không có tư cách ǵ để nói đến chuyện phục hồi danh dự.”



    Tạ Thu Thâu (1905-1945)


    Riêng trường hợp ông Tạ Thu Thâu, người viết bài này vẫn c̣n mong ông Trần Văn Giàu c̣n có thể làm việc ấy v́ tin rằng ông Giàu không trực tiếp nhúng tay làm việc đó. Khi c̣n là sinh viên ở Pháp vào khoảng 1950, người viết bài có biết một phụ nữ đảng viên Cộng sản, chủ một quán ăn ở số 6, đường Jules Chalande, gần Place du Capitole và Đại học Luật khoa ở Toulouse, miền Nam nước Pháp. Bà đă biết hầu hết các nhà cách mạng Việt Nam từng du học hoặc thường ghé qua Toulouse như Trần Văn Thạch, Nguyễn An Ninh, Tạ Thu Thâu, Trần Văn Giàu v.v… Quán ăn của bà tên “Le Coq Hardi” (Quán này nay vẫn c̣n, nhưng đă đổi chủ) và sinh viên chúng tôi dịch đùa là quán “Con gà trống dạn dĩ.” Khi chúng tôi cho bà hay là Trần Văn Giàu về Việt Nam đă thủ tiêu Tạ Thu Thâu, bà chủ quán này đă thốt lên:
    “Chắc là chuyện không thể xảy ra, Thâu coi Giàu như em út của y.”
    (C’est impossible, Thâu l’aimait comme son petit frère).

    Nhưng c̣n các sự việc xảy ra ở miền Nam là vùng trách nhiệm của ông Trần Văn Giàu? Rất nhiều người đă chờ đợi nhưng chưa bao giờ được nghe ông thố lộ hay tiếc thương một việc ǵ cả. Năm 1977, nhân dịp kỷ niệm tù nhân ở Côn Đảo, ông Lê Duẩn đă đọc diễn văn: “Kính chào các chiến sĩ cộng sản, quốc gia và Trốt kưt, đă bỏ ḿnh hoặc bị giam cầm ở nơi này” (Theo thơ của sử gia Pháp, Daniel Hémery, trả lời nhà ngôn ngữ học danh tiếng Mỹ, Noam Chomsky, ngày 05, tháng 5,năm 1978, đăng trên tạp chí Critique Communiste số 18 và 19, xuất bản tại Paris ). Ông Giàu là người dạy sử chưa hề thấy phát biểu một câu tương tự để ít nhất phục hồi danh dự một phần nào cho các chiến sĩ quốc gia hay Trốt kưt đă bị Đảng ông vu cáo và giết hại!
    Hay là ông vẫn chủ trương theo đường lối Đảng là vẫn giấu giếm trách nhiệm và các lỗi lầm, không nh́n nhận là đă chưa làm việc ǵ sai trái hoặc cứ im hơi lặng tiếng để thời gian xóa dần các dĩ văng. Kinh nghiệm lịch sử thế giới đă chứng minh trái lại chủ trương sai lầm trên. Sớm muộn ǵ th́ nhân dân Việt Nam cũng sẽ nh́n thấy sự thật, buộc Đảng Cộng sản Việt Nam phải công nhận trách nhiệm mà họ đang c̣n lẩn tránh.
    Khi chiếm được miền Nam, theo chỉ thị Đảng các tên đường như Tạ Thu Thâu, Phan Văn Hùm, Hồ Văn Ngà, Trần Văn Thạch… đă được đổi thành tên khác. Sự nhỏ nhen của đảng viên Cộng sản VN đối với những người đă chết c̣n được chứng minh trong trường hợp thi sĩ nổi tiếng Bích Khê (Lê Quang Lương) mất năm 1946 v́ bịnh. Dân chúng Quảng Ngăi đă vinh danh ông và đặt tên Bích Khê cho con đường dẫn từ bến xe đ̣ ra khỏi thành phố về hướng Đông, nhưng đường này chưa hề được nhà cầm quyền hiện tại chấp nhận chánh thức. Năm 1991, gia đ́nh thi sĩ Bích Khê xin dời mộ ông từ một băi đất hoang về làng ở Thu xà (Tư Nghĩa) nhưng chánh quyền không chấp thuận với lư do là Bích Khê đă mất v́ bịnh lao, xương cốt sẽ làm ô nhiễm đất làng (46 năm sau khi chết!), và v́ ông là một người trốt kít!

    Nhưng xin đoan chắc với nhà cầm quyền hiện tại, trong tương lai, ít lắm cũng sẽ được thấy những bảng ghi di tích lịch sử các tên đường với lời giải thích: “Đây là đường Tạ Thu Thâu, người đă phát hành báo Tranh Đấu, đây là đường Phan Văn Hùm trước ga Sài G̣n cũ, kỷ niệm người đă từng ngồi tù cùng Nguyễn An Ninh v́ vụ án ở ga Bến Lức v.v…”

    Ông Trần Văn Giàu, người đă được biết tiếng ngày trước, vào dịp những ngày đầu chiếm chánh quyền ở Nam bộ, nhưng khi ra Bắc đă bị gạt ra khỏi các cơ quan quyền lực, không cho trở lại hoạt động ở Nam bộ, sau được cho dạy ở trường Đảng và nay đă được giới trí thức trẻ coi như một sử gia, đúng ra chỉ nên được coi như một nhà dạy sử riêng của Đảng.
    Ngày nào mà ông c̣n im hơi lặng tiếng theo chỉ thị Đảng về sự thực của các dữ kiện đă xảy ra ở Nam bộ sau ngày ông ra mắt nắm chánh quyền trên bao lơn Ṭa Đô Sảnh Sài G̣n ngày 25 tháng 8 năm 1945, th́ cho đến ngày đó, ông vẫn không được coi là một sử gia, đúng với ư nghĩa cao quư và trang trọng của danh từ.

    Paris, đầu Mùa Đông 1998.
    B.S. Trần Nguơn Phiêu

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. Replies: 0
    Last Post: 29-11-2011, 04:03 PM
  2. Replies: 2
    Last Post: 10-11-2011, 04:48 AM
  3. Năm tử huyệt của đảng CSVN
    By Tu_Nhan_Dan_ in forum Tiêu Điểm
    Replies: 1
    Last Post: 21-08-2011, 09:49 PM
  4. Replies: 12
    Last Post: 10-07-2011, 12:40 PM
  5. Cùng nhau tham khảo
    By Ư kiến in forum Tiêu Điểm
    Replies: 16
    Last Post: 11-12-2010, 03:07 AM

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •