+ Reply to Thread
Page 1 of 3 1 2 3 LastLast
Results 1 to 10 of 21

Thread: Việt Nam 1949 -1954

  1. #1
    Join Date
    25-01-2011
    Posts
    4,946
    Quote Originally Posted by VNUSA View Post
    Cái này gọi là Hiếp Dâm Lịch Sữ trắng trợn. "Lần đầu tiên từ khi bị Pháp cai trị, VN được trao trả độc lập, được thống nhất cả 3 miền là nhờ công của phe Quốc Gia."
    Cái này gọi là Hiếp Dâm Lịch Sữ trắng trợn. VN độc lập nhưng lính Pháp được ở VN ǵn giữ đất nước VN.
    Thật ra "Quốc Gia" là tay sai của Pháp, dùng ngôn ngữ Pháp khi nói chuyện với nhau. Pháp cho đàn em độc lập cuội.
    Thách thức VNUSA đưa ra bằng chứng là chỉ sau trận Điện Biên Phủ, chính phủ Pháp mới chịu xoá bỏ 2 hiệp ước bất bình đẳng là hoà ước 1884 và 1874 đặt nền cai trị lên đất nước VN .

    Thách thức VNUSA đưa ra bằng chứng là chỉ sau khi Trận Điện Biên Phủ chấm dứt, đất nước VN mới xóa bỏ sự phân chia ba miền của Pháp là Bắc Kỳ bảo hộ, Trung Kỳ tự trị và Nam Kỳ thuộc Pháp.

    Thách thức VNUSA đưa ra được bằng chứng là Nam kỳ thuộc Pháp chỉ được sát nhập vào lãnh thổ VN chỉ sau khi trận Điện biên Phủ xẩy ra .

    Cái này gọi là Hiếp Dâm Lịch Sữ trắng trợn

    Cho VNUSA coi lại Hiệp định Elysee được ký giữa TT Pháp là Vincent Auiol và Quốc Trưởng Bảo Đại, một Hiệp Ước CHƯA hoàn hảo, bắt đầu trao trả độc lập cho quốc Gia VN, và trong Hiệp ước này, Pháp bằng lòng xóa bỏ 2 hiệp ước bất bình đẳng mà Chính Phủ thực dân Pháp ép Triều Đình Huế phải ký để đặt nền đô hộ VN, xoá bỏ chế độ phân chia VN ra làm 3 kỳ để trị, cho Nam Kỳ thuộc Pháp tái Thống Nhất vào lãnh thổ VN, VÀ NHƯ THẾ, KỂ TỪ KHI VN BỊ PHÁP ĐÔ HỘ. LẦN ĐẦU TIÊN PHE QUỐC GIA ĐÃ ĐẠT ĐƯỢC THỎA THUẬN ĐƯỢC TRAO TRẢ ĐỘC LẬP VÀ THỐNG NHẤT CHO TOÀN THỂ LÃNH THỔ VN -BAO GỒM CẢ HẢI ĐẢO HOÀNG SA VÀ TRƯỜNG SA -

    "CHÀO MỪNG 2009 KỶ NIỆM SÁU MƯƠI NĂM QUỐC GIA VIỆT NAM Bài 3: HIỆP ĐỊNH ÉLYSÉE (8-3-1949) Trần Gia Phụng"]CHÀO MỪNG 2009 KỶ NIỆM SÁU MƯƠI NĂM QUỐC GIA VIỆT NAM Bài 3: HIỆP ĐỊNH ÉLYSÉE (8-3-1949) Trần Gia Phụng

    http://www.phanchautrinhdanang.org/quocgiavietnam3.html

    "1. NHỮNG BIẾN CHUYỂN CHÍNH TRỊ Trong khi quốc hội Pháp chưa chuẩn y thỏa ước Hạ Long (5-6-1948), th́ chính phủ Robert Schuman xin từ chức ngày 24-7-1948. Chính phủ mới, do André Marie nhậm chức ngày 26-7. Ra trước quốc hội ngày 19-8, Marie tuyên bố ủng hộ thỏa ước Hạ Long. Dầu vậy quốc hội Pháp vẫn chưa chịu phê chuẩn thỏa ước nầy. Cầm quyền hơn một tháng, nội các Marie sụp đổ ngày 28-8-1948. Robert Schuman trở lại làm thủ tướng ngày 31-8, nhưng được hơn mười ngày, lại phải từ chức, và Henri Queuille thuộc khuynh hướng xă hội cấp tiến, lên thay ngày 12-9-1948. [Queuille cầm quyền đến ngày 27-10-1949.] Sự thay đổi chính phủ liên tục bắt nguồn từ những tranh chấp giữa các đảng phái, làm cho t́nh h́nh chính trị nước Pháp giao động mạnh. Riêng về vấn đề Đông Dương, đảng Cộng Sản Pháp đ̣i chính phủ Pháp phải nói chuyện với Hồ Chí Minh chứ không phải Bảo Đại. Đảng R.P.F. (Rassemblement du peuple français do De Gaulle thành lập ngày 8-4-1947) th́ dứt khoát không muốn tách Nam Kỳ ra khỏi nước Pháp. Như thế, tại Pháp bất cứ ai lên làm thủ tướng đều lúng túng giữa các lập trường khác biệt lớn lao trên đây của các phe phái chính trị, khi muốn giải quyết vấn đề Đông Dương. Về phía cựu hoàng Bảo Đại, ông đ̣i độc lập phải đi đôi với việc thống nhất lănh thổ ba miền đất nước. Cựu hoàng cương quyết giữ vững lập trường cho đến khi quốc hội Pháp phê chuẩn thỏa ước Hạ Long mới chịu về Việt Nam. Trong thời gian nầy, cựu hoàng bị bệnh gan phải đến Paris điều trị. Viên cao uỷ Pháp tại Đông Dương, Émile Bollaert, quá sốt ruột, nên đến tận khách sạn, nơi cựu hoàng đang trú ngụ ngày 17-10-1948, nhờ tiếp viên khách sạn xin gặp. Bảo Đại không muốn tiếp, viện cớ bị đau để từ chối. Bollaert liền đi thẳng lên pḥng Bảo Đại, gơ cửa và xin vào nói chuyện, nhưng cũng không thuyết phục được cựu hoàng. Giải quyết không được bài toán Đông Dương, Bollaert không xin tái nhiệm chức cao uỷ Đông Dương. Ngày 21-10, chính phủ Pháp cử Léon Pignon sang thay.(Bảo Đại, sđd, tt. 328-335) Léon Pignon từng làm cố vấn cho đô đốc Thierry d'Argenlieu, cao uỷ Pháp đầu tiên tại Đông Dương sau 1945. D'Argenlieu trước đây đă đưa ra chủ trương trở lại với giải pháp quân chủ. Pignon là người soạn bản dự thảo Modus Vivendi (Tạm ước 14-9-1946 tại Paris). Trước khi qua Việt Nam, Pignon t́m gặp cựu hoàng Bảo Đại để có thể đạt một thỏa thuận tổng quát, và mời cựu hoàng về nước. Cựu hoàng từ chối, đồng thời yêu cầu Pháp thực sự trả độc lập và thống nhất lănh thổ. 1 Tới Sài G̣n, Léon Pignon họp báo ngày 24-11-1948 và tuyên bố: “Giải pháp cho bài toán Việt Nam sẽ dựa trên tinh thần thỏa ước Hạ Long.”(Chính Đạo, sđd. tr. 109.) Trong lúc các chính giới ở Paris cũng như Sài G̣n t́m kiếm một lối thoát chính trị, th́ một yếu tố mới xuất hiện. T́nh h́nh Trung Hoa biến chuyển một cách bất lợi cho Trung Hoa Quốc Dân Đảng. Phe cộng sản do Mao Trạch Đông lănh đạo càng ngày càng thắng thế. Tướng cộng sản là Lâm Bưu mở cuộc tổng phản công và chiếm Bắc Kinh ngày 1-2-1949. Trước đó, Tưởng Giới Thạch từ chức tổng thống Trung Hoa Dân Quốc ngày 21-1-1949, rồi di tản qua Đài Loan ngày hôm sau. Lư Tôn Nhơn lên tạm quyền chức vụ nầy. Tại Hoa Kỳ, Harry Truman tái đắc cử tổng thống ngày 2-11-1948, nhiệm kỳ 1949-1953. Trước sự thành công của cộng sản Trung Hoa, Hoa Kỳ tỏ ra quan ngại đến t́nh h́nh Đông Dương. Do đó, tuy trước kia không ủng hộ Bảo Đại, nhưng ngày 17-1-1949 bộ Ngoại giao Hoa Kỳ gởi công điện cho đại sứ Pháp tại Washington DC, khuyến cáo Pháp nên đi đến một thỏa thuận với Bảo Đại hay bất cứ một nhóm “quốc gia chân chính” nào khác. Báo Le Monde (Paris) số ngày 3-2-1949 tiết lộ rằng bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đă yêu cầu thủ tướng Pháp “giải quyết vấn đề Việt Nam bằng cách thiết lập một chính phủ quốc gia; và Bảo Đại có vẻ đủ khả năng chận đứng sự xâm nhập của chủ thuyết cộng sản vào Đông Dương”.(Chính Đạo, sđd. tr. 116.) 2. HIỆP ĐỊNH ÉLYSÉE (8-3-1949) Do những thay đổi ở Trung Hoa và nhất là do sự thúc đẩy của Hoa Kỳ, cuộc thảo luận giữa chính phủ Pháp và Bảo Đại được khai thông nhanh chóng. Ngày 12-2-1949, một Hội đồng hỗn hợp Pháp Việt được thành lập. Về phía Pháp có Herzog (trưởng đoàn), Marolles, De Pereya, De Raymond, Risterruci, thiếu tá Ploix, và sau thêm năm chuyên viên tài chánh, kinh tế, kế hoạch, văn hóa, quân sự. Về phía Việt Nam có Bửu Lộc (trưởng đoàn), Nguyễn Đắc Khê, Phan Huy Đán, Phạm Văn Bính, Trương Công Cừu, Nguyễn Quốc Định, Đinh Xuân Quảng, Nguyễn Mạnh Đôn, và Trần Văn Hữu (đại diện cho Nguyễn Văn Xuân). Hội đồng hỗn hợp làm việc đến ngày 28-2-1949 th́ kết thúc. Sau khi lănh đạo hai phía xem xét lại các kết quả, ngày 8-3-1949, cựu hoàng Bảo Đại đến điện Élysée, nơi đặt văn pḥng tổng thống Pháp ở thủ đô Paris, kư kết hiệp định với tổng thống Pháp là Vincent Auriol V́ vậy hiệp định nầy thường được gọi là hiệp định Élysée, gồm có ba văn kiện: 1) Văn thư của tổng thống Cộng Ḥa Pháp, Chủ tịch Liên Hiệp Pháp,(1) gởi hoàng đế Bảo Đại, nói về các vấn đề thống nhất, ngoại giao, nội chính, tư pháp, văn hóa, quân sự, kinh tế, tài chánh của nước Việt Nam trong Liên Hiệp Pháp. 2) Văn thư của hoàng đế Bảo Đại gởi tổng thống Cộng Ḥa Pháp, Chủ tịch Liên Hiệp Pháp, xác nhận đă tiếp nhận và đồng ư về nội dung của văn thư trên. 3) Văn thư của tổng thống Cộng Ḥa Pháp gởi hoàng đế Bảo Đại bổ túc thêm, theo lời yêu cầu của Bảo Đại, các điểm liên hệ đến vấn đề thống nhất của Việt Nam và vấn đề ngoại giao, nhất là việc trao đổi đại sứ. Trong cả ba văn kiện trên, người Pháp gọi quốc hiệu Việt Nam như dưới thời chính phủ Trần Trọng Kim. Người Pháp gọi cựu hoàng Bảo Đại là hoàng đế, thật sự chỉ có tính cách tượng trưng. Người Pháp cần một giải pháp chính trị để giải quyết t́nh h́nh Việt Nam. Pháp buộc ḷng phải kư hiệp định Élysée, nhưng không lẽ tổng thống Pháp kiêm chủ tịch Liên Hiệp Pháp, lại kư kết văn bản với một người không có chức vụ tương xứng? Do đó, Pháp mới trở lại danh xưng “hoàng đế”, để giữ thế cân đối chính trị giữa hai bên trước mặt quốc tế. Với hiệp định Élysée, chính phủ Pháp chính thức giải kết hiệp ước bảo hộ 1884. Hiệp ước bảo hộ năm 1884 hết sức bất b́nh đẳng, đă được kư kết ngày 6-6-1884, dưới triều vua Kiến Phúc (trị v́ 1883-1884). Tuy nhiên, hiệp ước 1884 chỉ đề cập đến vùng lănh thổ từ tỉnh B́nh Thuận trở ra Bắc, tức là Trung và Bắc Kỳ mà thôi. C̣n Nam Kỳ là đất đă được nhượng đứt cho Pháp từ năm 1874, dưới triều vua Tự Đức (trị v́ 1848-1883), nên vẫn c̣n được xem là lănh thổ của Pháp. Cuộc thương thuyết về Nam Kỳ tiếp tục thêm một thời gian, để đưa đến việc tái thống nhất hoàn toàn đất nước Việt Nam Về hiệp định Élysée, có hai điểm cần chú ư: Thứ nhất, khi hai nước kư kết hiệp ước với nhau, thông thường là đại sứ hoặc ngoại trưởng đại diện hai nước kư kết hiệp ước. Đàng nầy, đích thân tổng thống Pháp đứng ra kư kết. Lúc đó, ông Vincent Auriol kư kết hiệp định với hai tư cách pháp nhân: vừa là tổng thống Pháp, vừa là chủ tịch Liên Hiệp Pháp. Thứ hai, sau khi hiệp định Élysée được kư kết, Việt Nam không c̣n là thuộc địa của Pháp, mà trở thành một nước độc lập trong Liên Hiệp Pháp (LHP). Một chế độ mới được thành lập. Đó là chế độ Quốc Gia Việt Nam. Lúc đó, quân đội Pháp hiện diện ở Việt Nam không phải với tư cách quân đội Pháp, mà với tư cách là quân đội Liên Hiệp Pháp, giúp bảo vệ độc lập của Quốc Gia Việt Nam, một quốc gia thành viên trong LHP."]1. NHỮNG BIẾN CHUYỂN CHÍNH TRỊ Trong khi quốc hội Pháp chưa chuẩn y thỏa ước Hạ Long (5-6-1948), th́ chính phủ Robert Schuman xin từ chức ngày 24-7-1948. Chính phủ mới, do André Marie nhậm chức ngày 26-7. Ra trước quốc hội ngày 19-8, Marie tuyên bố ủng hộ thỏa ước Hạ Long. Dầu vậy quốc hội Pháp vẫn chưa chịu phê chuẩn thỏa ước nầy. Cầm quyền hơn một tháng, nội các Marie sụp đổ ngày 28-8-1948. Robert Schuman trở lại làm thủ tướng ngày 31-8, nhưng được hơn mười ngày, lại phải từ chức, và Henri Queuille thuộc khuynh hướng xă hội cấp tiến, lên thay ngày 12-9-1948. [Queuille cầm quyền đến ngày 27-10-1949.] Sự thay đổi chính phủ liên tục bắt nguồn từ những tranh chấp giữa các đảng phái, làm cho t́nh h́nh chính trị nước Pháp giao động mạnh. Riêng về vấn đề Đông Dương, đảng Cộng Sản Pháp đ̣i chính phủ Pháp phải nói chuyện với Hồ Chí Minh chứ không phải Bảo Đại. Đảng R.P.F. (Rassemblement du peuple français do De Gaulle thành lập ngày 8-4-1947) th́ dứt khoát không muốn tách Nam Kỳ ra khỏi nước Pháp. Như thế, tại Pháp bất cứ ai lên làm thủ tướng đều lúng túng giữa các lập trường khác biệt lớn lao trên đây của các phe phái chính trị, khi muốn giải quyết vấn đề Đông Dương. Về phía cựu hoàng Bảo Đại, ông đ̣i độc lập phải đi đôi với việc thống nhất lănh thổ ba miền đất nước. Cựu hoàng cương quyết giữ vững lập trường cho đến khi quốc hội Pháp phê chuẩn thỏa ước Hạ Long mới chịu về Việt Nam. Trong thời gian nầy, cựu hoàng bị bệnh gan phải đến Paris điều trị. Viên cao uỷ Pháp tại Đông Dương, Émile Bollaert, quá sốt ruột, nên đến tận khách sạn, nơi cựu hoàng đang trú ngụ ngày 17-10-1948, nhờ tiếp viên khách sạn xin gặp. Bảo Đại không muốn tiếp, viện cớ bị đau để từ chối. Bollaert liền đi thẳng lên pḥng Bảo Đại, gơ cửa và xin vào nói chuyện, nhưng cũng không thuyết phục được cựu hoàng. Giải quyết không được bài toán Đông Dương, Bollaert không xin tái nhiệm chức cao uỷ Đông Dương. Ngày 21-10, chính phủ Pháp cử Léon Pignon sang thay.(Bảo Đại, sđd, tt. 328-335) Léon Pignon từng làm cố vấn cho đô đốc Thierry d'Argenlieu, cao uỷ Pháp đầu tiên tại Đông Dương sau 1945. D'Argenlieu trước đây đă đưa ra chủ trương trở lại với giải pháp quân chủ. Pignon là người soạn bản dự thảo Modus Vivendi (Tạm ước 14-9-1946 tại Paris). Trước khi qua Việt Nam, Pignon t́m gặp cựu hoàng Bảo Đại để có thể đạt một thỏa thuận tổng quát, và mời cựu hoàng về nước. Cựu hoàng từ chối, đồng thời yêu cầu Pháp thực sự trả độc lập và thống nhất lănh thổ. 1 Tới Sài G̣n, Léon Pignon họp báo ngày 24-11-1948 và tuyên bố: “Giải pháp cho bài toán Việt Nam sẽ dựa trên tinh thần thỏa ước Hạ Long.”(Chính Đạo, sđd. tr. 109.) Trong lúc các chính giới ở Paris cũng như Sài G̣n t́m kiếm một lối thoát chính trị, th́ một yếu tố mới xuất hiện. T́nh h́nh Trung Hoa biến chuyển một cách bất lợi cho Trung Hoa Quốc Dân Đảng. Phe cộng sản do Mao Trạch Đông lănh đạo càng ngày càng thắng thế. Tướng cộng sản là Lâm Bưu mở cuộc tổng phản công và chiếm Bắc Kinh ngày 1-2-1949. Trước đó, Tưởng Giới Thạch từ chức tổng thống Trung Hoa Dân Quốc ngày 21-1-1949, rồi di tản qua Đài Loan ngày hôm sau. Lư Tôn Nhơn lên tạm quyền chức vụ nầy. Tại Hoa Kỳ, Harry Truman tái đắc cử tổng thống ngày 2-11-1948, nhiệm kỳ 1949-1953. Trước sự thành công của cộng sản Trung Hoa, Hoa Kỳ tỏ ra quan ngại đến t́nh h́nh Đông Dương. Do đó, tuy trước kia không ủng hộ Bảo Đại, nhưng ngày 17-1-1949 bộ Ngoại giao Hoa Kỳ gởi công điện cho đại sứ Pháp tại Washington DC, khuyến cáo Pháp nên đi đến một thỏa thuận với Bảo Đại hay bất cứ một nhóm “quốc gia chân chính” nào khác. Báo Le Monde (Paris) số ngày 3-2-1949 tiết lộ rằng bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đă yêu cầu thủ tướng Pháp “giải quyết vấn đề Việt Nam bằng cách thiết lập một chính phủ quốc gia; và Bảo Đại có vẻ đủ khả năng chận đứng sự xâm nhập của chủ thuyết cộng sản vào Đông Dương”.(Chính Đạo, sđd. tr. 116.) 2. HIỆP ĐỊNH ÉLYSÉE (8-3-1949) Do những thay đổi ở Trung Hoa và nhất là do sự thúc đẩy của Hoa Kỳ, cuộc thảo luận giữa chính phủ Pháp và Bảo Đại được khai thông nhanh chóng. Ngày 12-2-1949, một Hội đồng hỗn hợp Pháp Việt được thành lập. Về phía Pháp có Herzog (trưởng đoàn), Marolles, De Pereya, De Raymond, Risterruci, thiếu tá Ploix, và sau thêm năm chuyên viên tài chánh, kinh tế, kế hoạch, văn hóa, quân sự. Về phía Việt Nam có Bửu Lộc (trưởng đoàn), Nguyễn Đắc Khê, Phan Huy Đán, Phạm Văn Bính, Trương Công Cừu, Nguyễn Quốc Định, Đinh Xuân Quảng, Nguyễn Mạnh Đôn, và Trần Văn Hữu (đại diện cho Nguyễn Văn Xuân). Hội đồng hỗn hợp làm việc đến ngày 28-2-1949 th́ kết thúc. Sau khi lănh đạo hai phía xem xét lại các kết quả, ngày 8-3-1949, cựu hoàng Bảo Đại đến điện Élysée, nơi đặt văn pḥng tổng thống Pháp ở thủ đô Paris, kư kết hiệp định với tổng thống Pháp là Vincent Auriol V́ vậy hiệp định nầy thường được gọi là hiệp định Élysée, gồm có ba văn kiện: 1) Văn thư của tổng thống Cộng Ḥa Pháp, Chủ tịch Liên Hiệp Pháp,(1) gởi hoàng đế Bảo Đại, nói về các vấn đề thống nhất, ngoại giao, nội chính, tư pháp, văn hóa, quân sự, kinh tế, tài chánh của nước Việt Nam trong Liên Hiệp Pháp. 2) Văn thư của hoàng đế Bảo Đại gởi tổng thống Cộng Ḥa Pháp, Chủ tịch Liên Hiệp Pháp, xác nhận đă tiếp nhận và đồng ư về nội dung của văn thư trên. 3) Văn thư của tổng thống Cộng Ḥa Pháp gởi hoàng đế Bảo Đại bổ túc thêm, theo lời yêu cầu của Bảo Đại, các điểm liên hệ đến vấn đề thống nhất của Việt Nam và vấn đề ngoại giao, nhất là việc trao đổi đại sứ. Trong cả ba văn kiện trên, người Pháp gọi quốc hiệu Việt Nam như dưới thời chính phủ Trần Trọng Kim. Người Pháp gọi cựu hoàng Bảo Đại là hoàng đế, thật sự chỉ có tính cách tượng trưng. Người Pháp cần một giải pháp chính trị để giải quyết t́nh h́nh Việt Nam. Pháp buộc ḷng phải kư hiệp định Élysée, nhưng không lẽ tổng thống Pháp kiêm chủ tịch Liên Hiệp Pháp, lại kư kết văn bản với một người không có chức vụ tương xứng? Do đó, Pháp mới trở lại danh xưng “hoàng đế”, để giữ thế cân đối chính trị giữa hai bên trước mặt quốc tế. Với hiệp định Élysée, chính phủ Pháp chính thức giải kết hiệp ước bảo hộ 1884. Hiệp ước bảo hộ năm 1884 hết sức bất b́nh đẳng, đă được kư kết ngày 6-6-1884, dưới triều vua Kiến Phúc (trị v́ 1883-1884). Tuy nhiên, hiệp ước 1884 chỉ đề cập đến vùng lănh thổ từ tỉnh B́nh Thuận trở ra Bắc, tức là Trung và Bắc Kỳ mà thôi. C̣n Nam Kỳ là đất đă được nhượng đứt cho Pháp từ năm 1874, dưới triều vua Tự Đức (trị v́ 1848-1883), nên vẫn c̣n được xem là lănh thổ của Pháp. Cuộc thương thuyết về Nam Kỳ tiếp tục thêm một thời gian, để đưa đến việc tái thống nhất hoàn toàn đất nước Việt Nam Về hiệp định Élysée, có hai điểm cần chú ư: Thứ nhất, khi hai nước kư kết hiệp ước với nhau, thông thường là đại sứ hoặc ngoại trưởng đại diện hai nước kư kết hiệp ước. Đàng nầy, đích thân tổng thống Pháp đứng ra kư kết. Lúc đó, ông Vincent Auriol kư kết hiệp định với hai tư cách pháp nhân: vừa là tổng thống Pháp, vừa là chủ tịch Liên Hiệp Pháp. Thứ hai, sau khi hiệp định Élysée được kư kết, Việt Nam không c̣n là thuộc địa của Pháp, mà trở thành một nước độc lập trong Liên Hiệp Pháp (LHP). Một chế độ mới được thành lập. Đó là chế độ Quốc Gia Việt Nam. Lúc đó, quân đội Pháp hiện diện ở Việt Nam không phải với tư cách quân đội Pháp, mà với tư cách là quân đội Liên Hiệp Pháp, giúp bảo vệ độc lập của Quốc Gia Việt Nam, một quốc gia thành viên trong LHP.

  2. #2
    Join Date
    25-01-2011
    Posts
    4,946
    Quote Originally Posted by VNUSA View Post
    VN độc lập nhưng lính Pháp được ở VN ǵn giữ đất nước VN.
    Thật ra "Quốc Gia" là tay sai của Pháp,
    "3. PHẢN ĐỐI CỦA CỘNG SẢN VÀ THỰC DÂN Phản đối mạnh mẽ trước việc kư kết hiệp định Élysée giữa Vincent Auriol và Bảo Đại, Hồ Chí Minh trả lời như sau trong cuộc phỏng vấn ngày 3-4-1949 của Dân Quốc Nhật Báo [một báo của Trung Hoa lúc đó]: “...Đó chỉ là một tờ giấy lộn. Thứ thống nhất và độc lập giả hiệu ấy chẳng lừa bịp được ai...Vĩnh Thụy cam tâm bán nước, đó là sự thực...”(2) Hồ Chí Minh kết án Bảo Đại bán nước khi kư hiệp định Élysée. Nhớ lại điều 1 thỏa ước Sơ bộ ngày 6-3-1946 giữa Hồ Chí Minh và Sainteny, nói rằng Pháp thừa nhận Việt Nam là một quốc gia tự do (état libre) trong Liên Bang Đông Dương và trong Liên Hiệp Pháp. Hiệp định Élysée cũng thừa nhận Việt Nam độc lập trong Liên Hiệp Pháp. Tuy nhiên, theo điều 2 của thỏa ước Sơ bộ, Việt Nam sẵn sàng tiếp đón quân đội Pháp đến thay thế quân đội Trung Hoa để giải giáp quân đội Nhật, nghĩa là Hồ Chí Minh chính thức đồng ư việc Pháp trở lại Việt Nam. Trong khi đó, qua hiệp định Élysée, Bảo Đại tranh đấu để đem lại độc lập và thống nhất cho đất nước. Hồ Chí Minh c̣n kư Tạm ước (14-9-1946) để nhượng bộ Pháp. Vậy việc kư kết các hiệp ước với Pháp giữa hai người, Hồ Chí Minh và Bảo Đại, ai là kẻ thực sự bán nước?"]3. PHẢN ĐỐI CỦA CỘNG SẢN VÀ THỰC DÂN Phản đối mạnh mẽ trước việc kư kết hiệp định Élysée giữa Vincent Auriol và Bảo Đại, Hồ Chí Minh trả lời như sau trong cuộc phỏng vấn ngày 3-4-1949 của Dân Quốc Nhật Báo [một báo của Trung Hoa lúc đó]: “...Đó chỉ là một tờ giấy lộn. Thứ thống nhất và độc lập giả hiệu ấy chẳng lừa bịp được ai...Vĩnh Thụy cam tâm bán nước, đó là sự thực...”(2) Hồ Chí Minh kết án Bảo Đại bán nước khi kư hiệp định Élysée. Nhớ lại điều 1 thỏa ước Sơ bộ ngày 6-3-1946 giữa Hồ Chí Minh và Sainteny, nói rằng Pháp thừa nhận Việt Nam là một quốc gia tự do (état libre) trong Liên Bang Đông Dương và trong Liên Hiệp Pháp. Hiệp định Élysée cũng thừa nhận Việt Nam độc lập trong Liên Hiệp Pháp. Tuy nhiên, theo điều 2 của thỏa ước Sơ bộ, Việt Nam sẵn sàng tiếp đón quân đội Pháp đến thay thế quân đội Trung Hoa để giải giáp quân đội Nhật, nghĩa là Hồ Chí Minh chính thức đồng ư việc Pháp trở lại Việt Nam. Trong khi đó, qua hiệp định Élysée, Bảo Đại tranh đấu để đem lại độc lập và thống nhất cho đất nước. Hồ Chí Minh c̣n kư Tạm ước (14-9-1946) để nhượng bộ Pháp. Vậy việc kư kết các hiệp ước với Pháp giữa hai người, Hồ Chí Minh và Bảo Đại, ai là kẻ thực sự bán nước?

  3. #3
    Join Date
    25-01-2011
    Posts
    4,946

      Những ai cho răng chỉ có trận ĐBP mới có độc lập cho VN thì hãy nhìn lại giải pháp Bảo Đại
      

    Quote Originally Posted by VNUSA View Post
    Vậy tại sao có trận đánh nổi danh Thế Giới " Điên Biên Phủ" ?.
    http://s347437757.onlinehome.us/main...20%283%29.html
    Mặc dầu văn kiện này chỉ có biện pháp giai đoạn, giải pháp Bảo đại (La solution Bảo Đại)đã là bước mở đầu có thể giúp chúng ta tiến được một bước lớn trên con đường đấu tranh giành độc lập cho Việt Nam mà chắc chắn là chúng ta sẽ không phải mang sinh mạng người Việt Nam ra để mua lấy độc lập tự do nữa. Chṹng ta đã tránh đượcchiến tranh và chắc chắn đỡ tốn những giọt máu chảy ra vô ích .Nhưngvì đảng Cộng Sản Việt Nam bị đặt ra bên ngoài Hiệp Định, vì không được ký vào hiệp định đó nên họ tiếp tục chiến tranh, để cuối cùng họ được chia nữa nước Việt Nam cho riêng họ. Họ bằng lòng với phần bánh được chia đó bất kể số phận đất nước bị chia cắt làm hai. Nhưng người quốc Gia đã không chấp nhận sự phân chia đó. Những ai còn cho rằng chỉ có cộng sản mới có công giành được độc lập thống nhất đất nước bằng chiến tranh thì nên nhìn lại giải pháp Bảo Đại .

  4. #4
    Join Date
    25-01-2011
    Posts
    4,946
    Cám ơn ban điều hành Vietland đã cho những câu tôi trả lời cho VNUSA bên thread " Nhân sĩ trí thức Việt Nam kiến nghị yêu cầu bộ ngoại giao cung cấp thông tin liên quan tới quan hệ với Trung quốc" qua đây thành ra một thread mới mang chủ đề :" Viet nam 1949-1954"

    Có lẽ nội dung đối thoại giữa tôi và VNUSA lạc đề chủ nên ban điều hành chuyển sang một thread khác, mang một chủ đề khác với một nội dung khác.

  5. #5
    Join Date
    25-01-2011
    Posts
    4,946

      Trả lời tiếp cho VNUSA
      

    Quote Originally Posted by VNUSA View Post
    Cái này gọi là Hiếp Dâm Lịch Sữ trắng trợn. "Lần đầu tiên từ khi bị Pháp cai trị, VN được trao trả độc lập, được thống nhất cả 3 miền là nhờ công của phe Quốc Gia."
    Vậy tại sao có trận đánh nổi danh Thế Giới " Điên Biên Phủ" ?. VN độc lập nhưng lính Pháp được ở VN ǵn giữ đất nước VN.
    Thật ra "Quốc Gia" là tay sai của Pháp, dùng ngôn ngữ Pháp khi nói chuyện với nhau. Pháp cho đàn em độc lập cuội.
    Mời VNUSA đọc :HCM gây nội chiến trong http://www.congdongnguoiviet.fr/ToiA...yNoiChienH.htm

    Để thấy :
    HCM theo chủ thuyết cộng sản, chủ trương đánh Pháp để giành độc lập cho một nước VN theo đường lối XHCN nằm trong quỹ đạo của cộng sản quốc tế, đặc biệt là của Trung Cộng. HCM rước Pháp vào xâm lăng VN lần thứ 2 mục đích để mượn súng Pháp giết người Việt quốc Gia yêu nước theo đúng mẫu mực của Mao Trạc Đông mượn súng Nhật giết Quốc dân Đảng. Do Đó, cuộc chiến tranh Pháp- Việt Minh từ năm 1946-1954 mà trong đó có quân Việt Nam của Quốc Gia VN cùng với lính Pháp đánh lại Việt Minh cộng sản không phải là một cuộc chiến tranh chống thực dân Pháp và tay sai như CS VN tuyên truyền mà là bắt đầu một cuộc chiến tranh ý thức hệ giữa bọn Việt Minh cộng sản chủ trương bành trướng chủ thuyết cộng sản trên quê hương VN và bên kia là phe tư bản Tây phương chống lại thế giới cộng sản gồm lính Pháp và lính quốc Gia VN.
    chiến tranh ý thức hệ không phân biệt chủng tộc, những người khác chủng tộc nhưng cùng một ý thức hệ đứng cùng chiến tuyến với nhau, điển hình là trong cuộc đấu tố điền chủ của Việt Minh, việt Minh cộng sản đã treo 2 hình lãnh tụ ngoại bang là Stalin và Mao trạch Đông trong những vụ án xử tử hình ngay chính người VN trong nước



    Do đó, những người lính của Quốc Gia VN cùng với người lính Pháp chống Việt Minh hoàn toàn không phải là tay sai như CS VN tuyên truyền bịp bợm nhưng là những người lính trong thế gưới không chấp nhận CS đang chống lại thế lược CS đang bành trướng tại VN.

  6. #6
    Join Date
    25-01-2011
    Posts
    4,946

      HCM nhập cảng chủ thuyết CS vào VN, mở đầu một cuộc chiến người Việt giết người Việt.
      

    Cho VNUSA xem một đoạn trong HCM gây nội chiến

    http://www.congdongnguoiviet.fr/ToiA...yNoiChienH.htm

    "C̣n nói về vấn đề độc lập cho VN, xin nhắc lại những sự kiện chính : Ngày 08/03/1949, tổng thống Pháp Vincent Auriol kư hiệp định Elysée với quốc trưởng Bảo Đại, trả độc lập cho VN từ Nam Quan tới Cà Mau. Ngày 20/07/1949, Pháp kư hiệp định trao trả độc lập cho vương quốc Lào. Ngày 08/11/1949, Pháp kư hiệp định trao trả độc lập cho vương quốc Cao Miên. Như vậy cả 3 nước Đông Dương đều độc lập trong năm 1949. Tuy nhiên ông Hồ không nhận, v́ nếu nh́n nhận nước VN độc lập từ 8/3/1949, CS không c̣n lư do ǵ để kháng chiến nữa. Mà không kháng chiến th́ làm sao nắm giữ chính quyền và làm cách mạng vô sản ? Mời độc giả nghe nguyên văn hai câu tuyên bố của ông Hồ và Trường Chinh về cái gọi là “kháng chiến” như sau : “Kháng chiến là một bộ phận của mặt trận dân chủ Nhân dân (tức CS) thế giới, do Liên Xô lănh đạo” (HCM). C̣n Trường Chinh th́ : “Kháng chiến là một h́nh thức cao rộng của đấu tranh giai cấp, nghĩa là cuộc đấu tranh lớn lao trên thế giới, giữa tư bản thế giới và vô sản thế giới tức QTCS”. (Nguyễn Kỳ Nam, Tài liệu lịch sử 1945-1954, trang 83). Tới đây chúng ta thấy mục tiêu kháng chiến không c̣n đi tới “độc lập”, “Tự do” nữa, mà trở thành cuộc đấu tranh giai cấp do QTCS lănh đạo. Cuộc kháng chiến VN không phải để đánh Pháp nữa, mà trở thành một bộ phận của “mặt trận dân chủ Nhân dân” (mấy chữ mới ám chỉ QTCS) do Liên Xô lănh đạo. Nói ngắn gọn, cuộc kháng chiến chống Pháp không phải của VN đánh đuổi Pháp, mà Nhân dân VN nhận chỉ thị của Liên Xô để làm cách mạng vô sản ! Từ ngày nước Pháp kư hiệp định long trọng trao trả độc lập cho VN là 08/03/1949 đến ngày CS chiến thắng trận Điện Biên Phủ (07/05/1954), ông Hồ phải liên tiếp chiến đấu 6 năm ṛng, hy sinh hàng triệu binh sĩ, đồng bào vô tội, tài sản vật chất khổng lồ, nhưng rồi ông Hồ vội vă kư hiệp định Genève 20/07/1954, để nhận một nửa VN độc lập (VN chia đôi, lấy vĩ tuyến 17 làm ranh giới), đó là thiệt hại lớn lao của Dân tộc nhưng là “thắng lợi riêng cho đảng CSĐD của ông Hồ... Người bàng quan, lấy công tâm nhận xét, cũng như người quốc gia, thấy chuyện “Kháng chiến, hy sinh xương máu do ông Hồ chủ trương quá vô lư, nhưng người CS thấy nó chí lư, v́ đảng CSĐD “đă thắng lợi” là giành được quyền thống trị phân nửa nước VN, để đưa toàn dân vào quỹ đạo CSQT sau đó. Đối với CS không có độc lập, tự do. Những ǵ họ nói chỉ là tuyên truyền lừa bịp, mị dân. Với CS cũng không có quốc gia, Dân tộc, chỉ có quốc tế vô sản. Từ đó CS đâu có tranh đấu cho quốc gia Dân tộc, mà chỉ tranh đấu cho quyền lợi quốc tế vô sản. Khi đảng của họ lâm nguy, họ kêu gào “Đất nước lâm nguy”, “tự do Dân tộc bị lâm nguy” ... rồi kêu gào mọi người “cứu Nước” tức cứu đảng CS ! @ Hứa Hoành"]C̣n nói về vấn đề độc lập cho VN, xin nhắc lại những sự kiện chính : Ngày 08/03/1949, tổng thống Pháp Vincent Auriol kư hiệp định Elysée với quốc trưởng Bảo Đại, trả độc lập cho VN từ Nam Quan tới Cà Mau. Ngày 20/07/1949, Pháp kư hiệp định trao trả độc lập cho vương quốc Lào. Ngày 08/11/1949, Pháp kư hiệp định trao trả độc lập cho vương quốc Cao Miên. Như vậy cả 3 nước Đông Dương đều độc lập trong năm 1949. Tuy nhiên ông Hồ không nhận, v́ nếu nh́n nhận nước VN độc lập từ 8/3/1949, CS không c̣n lư do ǵ để kháng chiến nữa. Mà không kháng chiến th́ làm sao nắm giữ chính quyền và làm cách mạng vô sản ? Mời độc giả nghe nguyên văn hai câu tuyên bố của ông Hồ và Trường Chinh về cái gọi là “kháng chiến” như sau : “Kháng chiến là một bộ phận của mặt trận dân chủ Nhân dân (tức CS) thế giới, do Liên Xô lănh đạo” (HCM). C̣n Trường Chinh th́ : “Kháng chiến là một h́nh thức cao rộng của đấu tranh giai cấp, nghĩa là cuộc đấu tranh lớn lao trên thế giới, giữa tư bản thế giới và vô sản thế giới tức QTCS”. (Nguyễn Kỳ Nam, Tài liệu lịch sử 1945-1954, trang 83). Tới đây chúng ta thấy mục tiêu kháng chiến không c̣n đi tới “độc lập”, “Tự do” nữa, mà trở thành cuộc đấu tranh giai cấp do QTCS lănh đạo. Cuộc kháng chiến VN không phải để đánh Pháp nữa, mà trở thành một bộ phận của “mặt trận dân chủ Nhân dân” (mấy chữ mới ám chỉ QTCS) do Liên Xô lănh đạo. Nói ngắn gọn, cuộc kháng chiến chống Pháp không phải của VN đánh đuổi Pháp, mà Nhân dân VN nhận chỉ thị của Liên Xô để làm cách mạng vô sản ! Từ ngày nước Pháp kư hiệp định long trọng trao trả độc lập cho VN là 08/03/1949 đến ngày CS chiến thắng trận Điện Biên Phủ (07/05/1954), ông Hồ phải liên tiếp chiến đấu 6 năm ṛng, hy sinh hàng triệu binh sĩ, đồng bào vô tội, tài sản vật chất khổng lồ, nhưng rồi ông Hồ vội vă kư hiệp định Genève 20/07/1954, để nhận một nửa VN độc lập (VN chia đôi, lấy vĩ tuyến 17 làm ranh giới), đó là thiệt hại lớn lao của Dân tộc nhưng là “thắng lợi riêng cho đảng CSĐD của ông Hồ... Người bàng quan, lấy công tâm nhận xét, cũng như người quốc gia, thấy chuyện “Kháng chiến, hy sinh xương máu do ông Hồ chủ trương quá vô lư, nhưng người CS thấy nó chí lư, v́ đảng CSĐD “đă thắng lợi” là giành được quyền thống trị phân nửa nước VN, để đưa toàn dân vào quỹ đạo CSQT sau đó. Đối với CS không có độc lập, tự do. Những ǵ họ nói chỉ là tuyên truyền lừa bịp, mị dân. Với CS cũng không có quốc gia, Dân tộc, chỉ có quốc tế vô sản. Từ đó CS đâu có tranh đấu cho quốc gia Dân tộc, mà chỉ tranh đấu cho quyền lợi quốc tế vô sản. Khi đảng của họ lâm nguy, họ kêu gào “Đất nước lâm nguy”, “tự do Dân tộc bị lâm nguy” ... rồi kêu gào mọi người “cứu Nước” tức cứu đảng CS !

    @ Hứa Hoành

  7. #7
    Join Date
    25-01-2011
    Posts
    4,946
    Còn nói về Độc lập cho VN, xin nhắc lại những sự kiện chính :
    -ngày 8/3/1949, Tổng thống Pháp Vincent Auriol ký Hiệp Định Elysee với quốc Trưởng Bảo Đại, trả độc lập cho VN từ Nam Quan tới Cà Mau
    .............................. .............................. .............................. .........
    .............................. .............................. .............................. ............
    Tuy nhiên ông Hồ không nhận, vì nếu nhìn nhận nước Việt Nam độc lập từ 8/3/1949, CS không còn lý do gì để kháng chiến nữa. Mà không kháng chiến thì làm sao nắm giữ chính quyền và làm cách mạng vô sản ?Mời độc giả nghe nguyên văn hai câu tuyên bố của ông Hồ và Trường Chinh về cái gọi là "kháng chiến" như sau:"Kháng chiến là một bộ phận của mặt trận dân chủ Nhân Dân(tức CS)thế giới, do Liên Sô lãnh đạo"(HCM)

    Còn Trường chinh thì:"Kháng chiến là một hình thức cao rộng của đấu tranh giai cấp, nghĩa là cuộc đấu tranh lớn lao trên thế giới, giữa tư bản thế giới và vô sản thế giới tứa QTCS".(Nguyễn kỳ Nam, Tài liệu lịch sử 1945-1954, trang 83).

    Tới đây, chúng ta thấy mục tiêu kháng chiến không còn đi tới " độc lập"."tự do" nữa, mà trở thành cuộc đấu tranh giai cấp do QTCS lãnh đạo. Cuộc kháng chiến VN không phải để đán Pháp nữa. mà trở thành một bộ phận của " Mặt Trận Dân chủ Nhân Dân" (mấy chữ mới ám chỉ QTCS)do Liên Xô lãnh đạo. Nói ngắn gọn, cuộc kháng chiến chống Pháp không phải của VN đánh đuổi Pháp, mà "Nhân Dân' VN nhận chỉ thị của Liên Xô để làm cách mạng vô sản!

  8. #8
    Join Date
    25-01-2011
    Posts
    4,946

      Sau năm 1946, tiếng Pháp có lại tại VN là do " công" của HCM .
      

    Quote Originally Posted by VNUSA View Post
    Cái này gọi là Hiếp Dâm Lịch Sữ trắng trợn. "Lần đầu tiên từ khi bị Pháp cai trị, VN được trao trả độc lập, được thống nhất cả 3 miền là nhờ công của phe Quốc Gia."
    Vậy tại sao có trận đánh nổi danh Thế Giới " Điên Biên Phủ" ?. VN độc lập nhưng lính Pháp được ở VN ǵn giữ đất nước VN.
    Thật ra "Quốc Gia" là tay sai của Pháp, dùng ngôn ngữ Pháp khi nói chuyện với nhau. Pháp cho đàn em độc lập cuội.
    Bây giờ thì nắn lại cái đầu méo mó của VNUSA nói riêng và các chú phò cộng cực đoan nói chung khi mĩa mai phe Quốc Gia xử dụng tiếng Pháp trong giao dịch .

    Sau năm 1946, Tiếng Pháp được xử dụng trở lại trong sinh hoạt của nước VN cũng như tên các con đường được đặt bằng tiếng Pháp trở lại là do công của Hồ chí Minh chính thức cõng Pháp chính thức tái xâm lược lần thứ 2 bằng hiệp định Lafontainebleu ngày 6/3/1946 .

    Sau khi Nhật đảo chánh đuổi Pháp ra khỏi Đông Dương vào tháng4/1945, Hoàng đế Bảo Đại bổ nhiệm Trần trọng Kim làm thủ tướng , bọn Cộng Sản Việt Nam miệt thị chính phủ Trần trọng Kim là một chính phủ bù nhìn, tay sai của Nhật, nhưng thực ra ;chỉ trong vòng 4 tháng, chính phủ Trần trọng kim đã có những cuộc cải cách tuyệt vời mang nặng tinh thần dân tộc và ảnh hưởng lâu dài cho toàn thể đất nước Việt Nam mãi mãi về sau, mà ngay cả đảng CS VN cũng được hưởng thụ, trong đó có hai cải cách :
    - Dùng tiếng quốc ngữ Việt Nam đang thông dụng trên báo chí trở thành ngôn ngữ chính trong giáo dục và hành chánh thay thế cho tiệng Pháp.
    - Đổi tên các tên đường bằng tiếng Pháp sang thành tên các anh hùng liệt nữ trong lịch sữ VN.
    .

    Ngày nay, trên toàn lãnh thổ VN có các tên đường như Trần hưng Đạo, Trưng nữ Vương, Lý thường Kiệt là nhờ công của chính quyền Quốc Gia Trần trọng Kim .
    Bọn CS VN miệt thị chính phủ Trần trọng Kim là bù nhìn của Nhật, là bù nhìn của Nhật mà tại sao không đổi tên đường từ tiếng Pháp sang tiếng Nhật mà đổi thành tên các anh hùng dân tộc Việt Nam ?

    Trong khi chính quyền Trần trọng Kim đổi tên các đường từ tiếng Pháp sang thành tiếng Việt, không phải tiếng Nhật ,không dựng một tượng của một ông Nhật Hoàng nào cả , Thì hồ chí Minh sau khi cướp chính quyền, đã cho dựng tượng Lenin ở ngay Hà Nội

    Chính quyền Trần trọng Kim cho tiếng quốc ngữ thay thế tiếng Pháp trong giáo dục và các thủ tục hành chánh, thì sau khi HCM cướp chính quyền; giật độc lập . Chính quyền HCM đã cho in tiền và có nhiều loại đồng bạc gồm cả 2 thứ tiếng Việt và tiếng Hán

    Xem qua vài hình ảnh đồng tiền của " Việt Nam Dân chủ Cộng Hoà " của chính quyền HCM sau khi giật độc lập, cướp chính quyền có in cả chử Hán lẫn chử Việt, để cho thấy gữa Trân trọng kim và HCM, ai mới thực sự là kẻ vọng ngoại bang:

    https://picasaweb.google.com/vuhuy02...36473177766610







    Xin nói thêm, chử Nho (chử Hán ) đã hoàn toàn không dùng trong văn học VN từ trước rất lâu,

  9. #9
    Join Date
    25-01-2011
    Posts
    4,946

      ..Tiếng Pháp có trở lại Việt nam là do công của HCM..
      

    (Tiếp theo)

    Vậy thì sao tiếng Pháp trở thành sinh ngữ chính trong giao dịch, giáo dục và các thủ tục hành chánh..
    Và vì sao các tên đường tại Việt nam mang tên người Pháp trở lại
    VÌ NHỜ CÔNG CỦA HCM CÕNG PHÁP CHÍNH THỨC XÂM LƯỢC VN LẦN THỨ 2

    Vì nóng lòng muốn dùng súng Pháp để giết người Việt chống Pháp nhưng klhông phải là đảng viên CS, HCM đã vội vàng ký Hiệp Định La fontainebleau 6/3/1949. Trong đó có điều khoản Pháp đòi hỏi phải dùng Pháp văn như là một sinh ngữ chính trở lại tại Việt Nam
    Xem một đoạn trong:" Hồ Chí Minh và hội nghị Lafontainebleau"

    http://dvt.vn/201105200440650p0c108/...tainebleau.htm

    " Vấn đề đại diện ngoại giao. Nước Pháp muốn đặt Liên bang Đông Dương trong khối Liên hiệp Pháp, chủ trương không để cho Việt Nam được quyền tự chủ trong quan hệ quốc tế, trong khi đó Việt Nam lại muốn được toàn quyền độc lập trong việc đàm phán và kư hiệp ước với nước ngoài. - Vấn đề tiếng Pháp: nước Pháp muốn ngôn ngữ Pháp phải là ngôn ngữ thứ hai bắt buộc phải giảng dạy ở Việt Nam. Phía Việt Nam lại đơn giản cho rằng tiếng Pháp chỉ là sinh ngữ được ưu tiên trong các sinh ngữ khác. Về vấn đề chuyên gia kỹ thuật và tài sản của Pháp ở Việt Nam, hai bên cùng có những quan điểm khác biệt và bám giữ đến cùng lập trường không thay đổi của ḿnh. Nếu Việt Nam hoàn toàn chấp nhận việc nhờ cậy các chuyên gia Pháp th́ họ lại muốn tự họ được lựa chọn chuyên gia và không đồng ư sự ưu tiên mang tính chất bắt buộc."]- Vấn đề đại diện ngoại giao. Nước Pháp muốn đặt Liên bang Đông Dương trong khối Liên hiệp Pháp, chủ trương không để cho Việt Nam được quyền tự chủ trong quan hệ quốc tế, trong khi đó Việt Nam lại muốn được toàn quyền độc lập trong việc đàm phán và kư hiệp ước với nước ngoài. - Vấn đề tiếng Pháp: nước Pháp muốn ngôn ngữ Pháp phải là ngôn ngữ thứ hai bắt buộc phải giảng dạy ở Việt Nam. Phía Việt Nam lại đơn giản cho rằng tiếng Pháp chỉ là sinh ngữ được ưu tiên trong các sinh ngữ khác. Về vấn đề chuyên gia kỹ thuật và tài sản của Pháp ở Việt Nam, hai bên cùng có những quan điểm khác biệt và bám giữ đến cùng lập trường không thay đổi của ḿnh. Nếu Việt Nam hoàn toàn chấp nhận việc nhờ cậy các chuyên gia Pháp th́ họ lại muốn tự họ được lựa chọn chuyên gia và không đồng ư sự ưu tiên mang tính chất bắt buộc.

    DO ĐÓ ,TA CÓ THỂ KHẲNG ĐỊNH RẰNG, SAU 1949, TIẾNG PHÁP ĐƯỢC DÙNG NHƯ LÀ SINH NGỮ CHÍNH TRONG SINH HOẠT, TÊN CÁC ĐƯỜNG BẰNG TIẾNG PHÁP, TÊN CÁC TRƯỜNG HỌC BẰNG TIẾNG PHÁP LÀ DO CÔNG CỦA HỒ CHÍ MINH CÕNG PHÁP CHÍNH THỨC XÂM LƯỢC VN LẦN THỨ 2 ĐẤY

  10. #10
    Join Date
    30-07-2010
    Posts
    901
    Anh Nhân Dân Tự Vệ khi trích dẫn emails, nên xoá cái code [EMAIL ] [/EMAIL] đi th́ bài viết mới hiển thị được (tôi đă xoá giùm cho anh).

+ Reply to Thread

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

     

Similar Threads

  1. Kỷ niệm 57 năm di cư từ miền Bắc, tháng 9/1954 - 9/2011
    By Vinh Phan in forum Ngược ḍng lịch sử
    Replies: 5
    Last Post: 18-04-2013, 10:26 AM
  2. Kỷ niệm về Hội Nghị Genève chia đôi đất nước 20/7/1954
    By Vinh Phan in forum Ngược ḍng lịch sử
    Replies: 1
    Last Post: 21-07-2011, 10:37 AM
  3. Việt Nam 1949 -1954 (2)
    By Nhân Dân Tự Vệ in forum Shredder
    Replies: 0
    Last Post: 11-07-2011, 01:41 AM
  4. Tem thư VNCH 1954-1975
    By Cu Cường in forum Văn hóa - Nghệ thuật
    Replies: 10
    Last Post: 02-04-2011, 09:51 AM
  5. Tài liệu 9 năm kháng chiến 1945 - 1954
    By Phó thường dân in forum Ngược ḍng lịch sử
    Replies: 9
    Last Post: 15-02-2011, 06:17 PM

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts